Thế nhưng, sức khỏe của Bùi Tiến cũng không vì như thế mà tốt lên được.
Có một lần em ấy ngất xỉu ngay tại lớp học, lúc ngã xuống, vừa vặn túm lấy cánh tay của Phong Sách.
Cậu ấy không hề do dự, bế xốc em ấy lên, lao thẳng về phía phòng y tế.
Và thế là trong lớp học liền vang lên những tiếng xì xào bàn tán hết đợt này đến đợt khác.
“Lãng mạn quá đi mất.”
Tôi vốn dĩ đang cắn bút làm đề.
Nghe thấy lời này toàn bộ khuôn mặt đều nhăn tít lại.
Phong Sách trở quay lại rất nhanh, sau khi tan học cũng tìm đến tôi ngay vào lúc đầu tiên.
Cậu ấy hình như có chút căng thẳng.
“Tớ chỉ là giúp cô ấy một tay thôi, không có ý gì khác đâu.”
“Quả Quả, cậu tức giận rồi à?”
Tôi trái lại còn nhún nhún vai.
“Em ấy tự nguyện tự rủa sả bản thân mình, tớ tại sao phải tức giận chứ.”
Ánh mắt Phong Sách nhìn về phía tôi vô cùng ôn thuận.
Cậu ấy chậm rãi mím mím khóe miệng.
“Nói đúng lắm.”
“Quả Quả, cậu cái gì cũng đừng nghĩ ngợi nhiều, cứ chăm chỉ học hành là được.”
22
Phong Sách nói đúng.
Trên người tôi mang theo sự kỳ vọng của giáo viên, mang theo lời chúc phúc của các ông cụ bà cụ ở viện dưỡng lão, tôi không có lý do gì để không nỗ lực cả.
Hơn nữa, kỳ thi đại học chính là vào năm sau rồi, đã rất gần kề rồi.
Thế nhưng ngay vào đúng cái thời điểm mấu chốt này, chú Phong bỗng nhiên đưa ra quyết định, dắt theo cả gia đình quay trở về nước Anh.
“Còn Phong Sách thì sao?”
“Cậu ấy cũng đi.”
“Phong Duẩn thì sao?”
“Dĩ nhiên là cũng đi rồi.”
Tôi bị cái tin tức này làm cho chấn động đến mức câm nín hồi lâu không nói được lời nào.
Đưa tay lên quệt mặt mới biết, bản thân đã nước mắt đầm đìa khắp mặt rồi.
Bùi Tiến nhìn thấy tôi khóc, bỗng nhiên bật cười thành tiếng.
Em ấy nói: “Để xem chị làm sao mà đắc ý được nữa nhé.”
Tôi khốn hoặc nhìn chăm chằm em ấy.
Em ấy lại lắc đầu quầy quậy mà nói: “Phong Sách và Phong Duẩn đều đi cả rồi, họ vừa ra nước ngoài, chắc chắn sẽ quên sạch sành sanh chị cho mà xem.”
Tôi tức quá hóa cười.
“Cứ chống mắt lên mà xem.”
Họ mà dám quên tôi, tôi liền vác dao găm lao thẳng sang nước Anh ngay.
Sau khi đôi bên tặng qua tặng lại quà ly biệt đến năm sáu lần.
Phong Sách và Phong Duẩn rốt cuộc cũng lên đường rồi.
Trên đường tiễn họ ra sân bay, Phong Sách nói rất ngắn gọn, chính là: “Bùi Quả, cậu chăm chỉ học hành nhé, đợi đến khi cậu thi đại học xong, tớ sẽ quay về thăm cậu.”
Phong Duẩn thì lại lải nhải dông dài hơn nhiều.
Dặn dò tôi phải nhớ gọi điện thoại đúng giờ cho cậu ấy, ăn cơm mặc áo đúng giờ.
Còn có, “Nếu như Bùi Tiến lại khóc nhè, cậu đừng có thèm mèm quan tâm”.
Dù sao thì cũng còn chưa đầy một năm nữa là họ quay trở lại rồi, trong lòng tôi vẫn thấy rất vững tâm.
Hơn nữa, sau khi Phong Sách chuyển trường đi, chính tôi là người kế tiếp cậu ấy thi đỗ vị trí thứ nhất.
Các bạn học đều tìm đến tôi để giảng bài, vừa nghe vừa bày ra bộ dạng sùng bái: “Bùi Quả, cậu thông minh quá đi mất.”
Sướng phát điên lên được ấy chứ hả.
Mỗi một lần vào lúc này tôi đều sẽ liếc xéo Bùi Tiến một cái.
Mỗi một lần vào lúc này em ấy đều dùng lỗ mũi thở ra một hơi thật mạnh.
Thế nhưng dần dà, ở chỗ của Bùi Tiến luôn xuất hiện một vài thứ đồ gửi đến từ nước Anh.
Sô cô la, kẹo trái cây.
Còn có cả kem dưỡng da tay, miếng dán tủ lạnh nữa.
Em ấy vô cùng hào phóng đem những thứ này tặng cho các bạn học có mối quan hệ tốt.
“Là Phong Sách và Phong Duẩn gửi cho mình đấy, bảo mình chia cho các bạn.”
Em ấy chia cho những người ngồi phía trước, phía sau, bên trái, bên phải của tôi, chính là không thèm chia cho tôi.
Có người hỏi tôi: “Bùi Quả, cậu chẳng phải cũng rất thân thiết với Phong Sách và Phong Duẩn sao? Họ gửi cho cậu cái gì thế?”
Tôi nói không có.
Và thế là em ấy liền lộ ra một nụ cười đầy ẩn ý sâu xa.
“Mình đã nói rồi mà, Bùi Tiến dẫu sao cũng là hoa khôi của lớp.”
“Cậu làm sao có thể so bì được với hoa khôi của lớp chứ.”
Nói bậy bạ.
Kẻ ngốc mới không nhìn ra được, những thứ đó thảy đều là Bùi Tiến tự lấy tiền tiêu vặt của mình ra mua.
Phong Sách và Phong Duẩn làm sao có thể gửi tặng đồ cho em ấy được cơ chứ.
23
Năm nay, tôi an an phân phân mà học hành, ôn tập, hai tai không màng đến chuyện bên ngoài.
Mấy lần thi thử đều đạt được thành tích rất tốt.
Thế nhưng ở phía Bùi Tiến, em ấy lúc thì phát sốt, lúc thì chóng mặt, lúc thì tiêu chảy.
Các bệnh viện lớn đều đã đi cả rồi, nhưng cũng không tra ra được nguyên nhân gây bệnh.
Bùi Tiến cầu xin mẹ cho phép em ấy năm sau mới thi đại học.
Chaporia
Bình Luận (0)