Mẹ có chút vì kèo khó xử, nhưng rồi cũng đã đồng ý.
Và rồi Bùi Tiến lại đưa ra một yêu cầu khác.
“Để Bùi Quả cũng đợi con một năm đi.”
Mẹ là vào lúc tôi mỗi tháng về nhà ở một đêm, đã tìm tôi để thương lượng.
Bà cười nói: “Em gái con sức khỏe không tốt, con làm chị, càng nên biết lo lắng cho em.”
“Chỉ muộn một năm thôi, cũng chẳng phải chuyện gì to tát cả.”
“Cứ quyết định như thế đi, năm sau con hãy thi, đi cùng với em gái.”
Tôi nói: “Mẹ, mẹ điên rồi à?”
Bà dựng ngược lông mày lên: “Con nói năng với mẹ cái kiểu gì thế hả? Đúng là không biết quy củ.”
Tôi cười khẩy một tiếng: “Con không biết đây là cái thứ quy củ gì nữa.”
“Nếu như ngày hôm nay là con trạng thái không tốt muốn hoãn thi đại học, hai người có bắt Bùi Tiến dừng lại để đi cùng con không?”
Mẹ chống nạnh mắng chửi tôi.
“Con nói cái thứ lời hỗn hào gì thế hả? Con mà đòi đi so bì với nó à?”
Tôi không thèm nói thêm lời nào nữa, chỉ xách ba lô lên là muốn quay trở về phòng ký túc xá của mình.
Thế nhưng mẹ lại nói: “Đừng đi nữa, tôi đã báo cáo lên tận Cục Giáo dục rồi. Trường Trung học A các người căn cứ vào đâu mà đòi có tư cách cho học sinh nội trú chứ.”
Tôi không dám tin vào tai mình mà nhìn chằm chằm vào mẹ.
“Mẹ thực sự điên rồi.”
Khoảng cách đến kỳ thi đại học chỉ còn lại có nửa tháng trời.
Thế mà tôi cư nhiên lại không có nơi nào để đi.
Chuyện này thực sự là vô cùng hoang đường.
Tôi ngồi thẫn thờ ở đó, đờ người ra như khúc gỗ.
Bùi Tiến còn ở bên cạnh nói lời mỉa mai, châm chọc.
“Cánh của chị cứng cáp rồi cơ đấy, có giỏi thì chị bay sang nước Anh mà tìm Phong Sách với Phong Duẩn đi.”
Tôi giơ tay lên liền tặng cho em ấy một cái tát trời giáng.
Em ấy không kịp đề phòng, răng khập thẳng vào môi, máu chảy ra đầy đất.
Thật sự vô cùng cảm ơn cái thể chất tốt được rèn luyện từ những ngày lên núi bắt chim, xuống sông mò cá hồi nhỏ của tôi.
Khi Bùi Tiến bắt đầu gào thét lên, khi bố mẹ bắt đầu nhào vào bắt lấy tôi.
Tôi quay người liền chạy thục mạng.
Giống như một cơn gió thổi bạt vào trong khu rừng.
Tôi quả thực là không có nơi nào để đi.
Nhưng không phải là vô gia cư.
Tôi dùng mấy đồng tiền xu ít ỏi còn sót lại trên người để bắt xe trở về viện dưỡng lão.
Đã dọn đi khỏi nơi đó được năm năm trời rồi.
Những ông cụ bà cụ thân thuộc, những người từng ôm tôi vào lòng mà cưng chiều ngày trước, bây giờ cũng chỉ còn lại có bảy vị mà thôi.
Thế nhưng họ đều vỗ vỗ vào bả vai tôi, nói: “Bảo bối cứ yên tâm đi, cháu cứ ngoan ngoãn mà đi thi, các ông các bà đưa cháu đi.”
“Bảy người chúng ta cộng lại cũng đã năm trăm tuổi rồi, để xem đứa nào dám chặn đường cháu.”
24
Khoảng thời gian đó, ban ngày tôi đến trường, buổi tối lại quay về viện dưỡng lão.
Thời gian di chuyển bằng xe buýt rất dài, tốn đến tận hai tiếng đồng hồ đồng hồ.
Tôi cứ như thế đứng ở trên xe buýt để học thuộc lòng từ vựng, học thuộc lòng văn mẫu, học thuộc lòng các dạng câu ví dụ.
Nhìn qua ô cửa kính xe, tôi giống như lại nhìn thấy chính bản thân mình của năm chín tuổi.
Một cô bé nhỏ xíu như thế còn có thể tự tạo ra cho mình một thế giới riêng, thì bản thân của năm mười tám tuổi nhất định cũng có thể làm được.
Rất nhiều người đều đang tìm cách để liên lạc với tôi.
Bố mẹ, và cả Phong Sách với Phong Duẩn nữa.
Nhưng tôi không thèm liên lạc với bất kỳ một ai cả.
Tôi đánh cược chính là bằng cái ngụm uất nghẹn ở trong lồng ngực này.
Ngày thi đại học hôm đó, các ông cụ bà cụ ở viện dưỡng lão đã đích thân đến tiễn tôi.
Người thì ngồi xe lăn, người thì chống gậy.
Trời nắng gắt như đổ lửa, nhưng không có một ai kêu ca nửa lời mệt mỏi.
Tôi cảm thấy trong lòng mình trĩu nặng.
Nhưng cũng vô cùng trấn tĩnh.
Trong đầu bỗng nhiên xoẹt qua những kiến thức mà họ từng dạy cho tôi ngày trước.
“Vạn vật đều có chịu lực.”
Con người cũng y như thế vậy.
Đi đôi với sự cô độc khi không được yêu thương đang điên cuồng sinh sôi nảy nở, chính là dã tâm của tôi.
……
Lúc thi môn cuối cùng, mẹ rốt cuộc vẫn tìm thấy tôi rồi.
Bà mặc một chiếc sườn xám màu tím, cười niềm nở lao đến muốn dắt lấy tay tôi, giống như giữa chúng tôi chưa từng xảy ra bất kỳ một sự bất hòa xích mích nào vậy.
“Quả Quả, em gái con hôm nay cũng đi thi đấy.”
“Buổi tối về nhà, mẹ nấu cho hai đứa một bữa cơm để tẩm bổ cho cơ thể nhé.”
Mẹ vừa nói, vừa chen qua dòng người đông đúc, muốn nắm lấy tay tôi.
Nhưng ông cụ phòng 306 và bà cụ phòng 203 đã đứng chắn ngay trước mặt bà.
Ông cụ phòng 306 nói: “Bà mà dám đụng vào Quả Quả, tôi lập tức ngã lăn ra ăn vạ ngay trước mặt bà bây giờ đấy.”
Chaporia
Bình Luận (0)