Bà cụ phòng 203 nói: “Trong người tôi có đặt mấy cái ống stent trị giá hàng mấy trăm ngàn tệ đấy, bà đền không nổi đâu.”

Mẹ tức giận giậm chân: “Đấy là con của tôi! Bùi Quả là con đẻ của tôi cơ mà!”

Thế nhưng khí thế của họ lại còn bặm trợn hơn cả bà nhiều.

“Bà cũng biết Bùi Quả là con của bà cơ à?”

“Trên đời này làm gì có cái kiểu làm cha làm mẹ như bà chứ! Con sinh đôi cùng một bọc, bà lại cố tình phân ra thành năm bảy loại, đứa thì nuôi nấng ở bên cạnh, đứa thì vứt bỏ cho người khác.”

“Bà không sợ con bé ăn không đủ no, mặc không đủ ấm hay sao?”

Mẹ có chút thẹn thùng ngượng nghịu, nhưng vẫn gượng cười mà nói.

“Nhưng mà… Nhưng mà, Bùi Quả dẫu sao cũng đã trưởng thành rồi cơ mà.”

Lồng ngực mạnh mẽ nhói lên một cái cay xè.

Đúng vậy, tôi dẫu sao cũng đã trưởng thành rồi.

Thế thì còn đứng nghe bà ta nói nhảm làm cái gì nữa chứ?

Tôi chậm rãi định thần lại, quay người, từng bước từng bước vững chãi tiến về phía phòng thi.

25

Lúc tôi bước ra khỏi phòng thi, liền nhìn thấy ngay cái vóc dáng gầy gò, thẳng tắp đã xa cách bấy lâu nay kia.

Có lẽ là vì mấy ngày mấy đêm liền không được ngủ ngon giấc rồi, quầng mắt của Phong Sách đen sì một vòng.

Thế nhưng vừa nhìn thấy tôi, cậu ấy liền nở một nụ cười rạng rỡ.

Tôi lao vội đến trước mặt cậu ấy, vừa kinh ngạc vừa vui sướng.

“Sao cậu lại quay về đây rồi? Cậu chẳng phải là vẫn còn đang phải đi học cơ mà?”

Phong Sách cúi đầu nhìn tôi, nụ cười vô cùng ấm áp: “Tớ bí mật quay về đấy. Nhìn thấy cậu bình an vô sự, tớ mới có thể yên tâm được.”

Các bạn học cũng đều vây quanh tụ tập lại.

“Phong Sách, đã lâu không gặp.”

“Là quay về để thăm Bùi Tiến đúng không. Trước đây nghe nói cậu ấy bị bệnh, không thể tham gia kỳ thi đại học được, mình còn nghĩ thấy thật là đáng tiếc, nhưng vừa nãy lại đụng mặt cậu ấy rồi. Mang bệnh đi thi, cậu ấy thực sự là kiên cường quá đi mất.”

“Cậu cứ liên tục gửi quà về cho Bùi Tiến, cũng không quên chia phần cho bọn mình, thật là trượng nghĩa quá.”

“Nghe nói hai người ở bên nhau rồi à? Có phải là thật không thế?”

Giọng nói của các bạn học rất lớn.

Cũng có người tinh mắt, nhìn thấy Bùi Tiến đang đứng ở trong đám đông.

Không nói hai lời liền kéo phăng em ấy đến bên cạnh Phong Sách, trên mặt tràn đầy cái biểu cảm chèo thuyền gán ghép cặp đôi.

“Nào nào nào, đứng sát vào nhau đi, bọn mình chụp chung một tấm ảnh kỷ niệm nào.”

Bùi Tiến e ấp thẹn thùng: “Đừng làm như thế mà, Phong Sách sẽ không vui đâu.”

Mặc dù lời nói ra là như thế, nhưng em ấy vẫn đưa tay lên vuốt vuốt lại mái tóc, nụ cười vô cùng ngọt ngào.

Phong Sách chỉ quay đầu nhìn chăm chằm vào tôi.

Đây là lần đầu tiên tôi cảm thấy, bên dưới cái vẻ bề ngoài ôn hòa của cậu ấy, thực chất lại có tính công kích vô cùng mạnh mẽ.

Cậu ấy mặt không biến sắc lùi lại phía sau một bước, nói: “Đính chính lại cho mọi người một chút, tôi không phải quay về để thăm Bùi Tiến.”

“Tôi chưa từng gửi quà tặng cho Bùi Tiến bao giờ cả. Còn về việc những món quà đó từ đâu mà có, các bạn nên đi mà hỏi Bùi Tiến ấy.”

“… Tôi và Bùi Tiến cũng không hề ở bên nhau.”

Yết hầu của Phong Sách khẽ khàng chuyển động một cái.

“Người tôi muốn quan tâm, từ đầu đến cuối, thảy đều chỉ có một mình Quả Quả mà thôi.”

Khoảnh khắc đó tôi nhìn thấy biểu cảm trên gương mặt của Bùi Tiến.

Giống hệt như một đứa trẻ bị giật mất đi thanh kẹo, uất ức đến cực điểm.

Sắc mặt em ấy trắng bệch ra như tờ giấy, chật vật giải thích: “Chuyện quà cáp là hiểu lầm thôi, mình cũng chưa từng nói đây là do Phong Sách gửi tặng cho mình cả…”

Em ấy giống như là vừa vớ được cọng rơm cứu mạng nào đó vậy.

“Là Phong Duẩn.”

“Là Phong Duẩn gửi về đấy, mọi người nghe nhầm rồi.”

Thế nhưng, điện thoại của Phong Sách bỗng nhiên lại vang lên tiếng chuông.

Từ trong ống nghe truyền đến giọng nói vô cùng hưng phấn của Phong Duẩn.

“Gặp được Tiểu Táo Quân chưa hả? Cậu ấy thi cử thế nào rồi? Tớ nói cho anh nghe nhé, tớ giúp anh giấu giếm bố mẹ, sắp sửa không giấu nổi nữa rồi đây này.”

Phong Sách mặt không cảm xúc ngắt lời cậu ấy: “Phong Duẩn, cậu có gửi quà cho Bùi Tiến không?”

26

Phong Duẩn toàn bộ con người liền rơi vào trạng thái vô cùng ngơ ngác.

“Quà cáp gì cơ? Tại sao tớ phải gửi chứ?”

Bùi Tiến luống cuống tay chân đứng trơ ra tại chỗ, rất nỗ lực để rướn khóe miệng lên tạo nụ cười: “Mình ở bên nước Anh cũng có những người bạn khác nữa cơ mà…”

Giọng nói của em ấy có chút thều thào, không có chút sức lực nào cả.

Thế nhưng, các bạn học không có một ai mở miệng nói thêm lời nào nữa rồi.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...