Mọi người đều vô cùng có sự ngầm hiểu mà kết toán thành từng nhóm rời đi.
Có tiếng người nói khá lớn, chắc chắn là cố ý rồi.
“Thật là không thể nhìn ra nổi cô ta lại là cái loại người như thế đấy.”
Nhưng tôi không hề lắng nghe kỹ càng.
Bởi vì bàn tay của Phong Sách thật là ấm áp, thật là khô ráo.
Tôi giống như bị mất đi hồn phách vậy, mặc cho cậu ấy nắm tay dắt tôi bước đi.
“Thi tốt chứ?”
“Rất tốt.”
“Cậu gầy đi một chút rồi đấy.”
“Trời nóng quá, ăn không vào được cái gì cả.”
“Đăng ký nguyện vọng vào trường đại học nào thế?”
“Tớ chưa nghĩ kỹ nữa, nhưng mà…”
Tôi cuối cùng cũng tìm lại được mạch suy nghĩ của chính mình: “Sao cậu lại quay về đây rồi? Khi nào thì đi? Cậu chẳng phải là cũng đang ở trong tuần lễ thi cử cơ mà?”
Ánh mắt của hai đứa chúng tôi va chạm vào nhau.
Phong Sách vô cùng nghiêm túc nói: “Bởi vì, tớ nhớ cậu.”
Cậu ấy đưa tay ra, khẽ xoa xoa lên đỉnh đầu của tôi.
Chúng tôi ở trong bầu không khí vô tri vô giác mà trán chạm sát vào trán nhau.
Cũng chính vào cái khoảnh khắc này, đầu óc tôi mới muộn màng nhận ra một sự thật.
Tôi là thích Phong Sách.
Hơn nữa, cậu ấy vào cái thời điểm còn sớm hơn thế nhiều, đã vạn phần kiên nhẫn đứng đợi sự hồi đáp của tôi rồi.
Đột nhiên phát hiện ra cái sự thật này, tôi giống như là mỗi một bước chân đều đang giẫm lên trên những chiếc kẹo bông gòn mềm xốp vậy.
Tôi rất muốn ở lại bên cạnh Phong Sách thêm vài ngày nữa.
Thế nhưng ở bên phía cậu ấy cũng có các kỳ thi, không thể chậm trễ được.
Tôi liền cùng cậu ấy đi ăn một bữa thật ngon, rồi tiễn cậu ấy ra sân bay luôn.
Chính vào lúc này, tôi nhận được điện thoại của mẹ.
Lạnh lùng vỏn vẹn có hai chữ buông ra.
“Về nhà.”
Tại sao lại không về chứ nhỉ.
Bùi Tiến đã không còn cấu thành nên bất kỳ một sự sát thương nào đối với tôi nữa rồi.
Quả nhiên, vừa mới bước chân vào nhà, mẹ đã mắng nhiếc xối xả vào mặt tôi.
“Con cố tình làm cho Tiến Tiến phải mất mặt xấu hổ trước mặt các bạn học đúng không?”
“Con có biết hai đứa là chị em ruột thịt của nhau không hả! Từ nhỏ mẹ đã dạy bảo các con chị em phải biết thương yêu đùm bọc lẫn nhau, con học hành chữ thầy trả thầy hết rồi à?”
Tôi nói: “Mẹ có thể đi điều tra một chút được không hả? Là chính Bùi Tiến tự làm cho bản thân mình phải mất mặt xấu hổ, cái này mà cũng có thể đổ vấy lên đầu con được à?”
“Những lời đồn thổi nhảm nhí của em ấy với Phong Sách ấy, lúc em ấy tự mình nói ra sao không biết ngượng chín mặt đi cơ chứ, bây giờ Phong Sách đích thân đến đính chính lại cho các bạn học, em ấy chắc chắn là phải há hốc mồm ra rồi chứ sao.
”
Thế nhưng Bùi Tiến lại giậm chân khóc lóc thảm thiết.
“Chị cố tình đem Phong Sách từ vạn dặm xa xôi lôi kéo về đây, chính là để làm cho em phải mất mặt xấu hổ có đúng không.”
“Mẹ ơi, mẹ nhìn chị ta kìa, diễu võ dương oai, thật là đáng ghét quá đi mất.”
Biểu cảm trên gương mặt mẹ bỗng chốc ngưng đọng lại.
Bà cúi đầu xuống, vô cùng tỉ mỉ, kỹ càng đánh giá tôi từ trên xuống dưới.
“Phong Sách là vì con mà quay trở về nước à? Chuyến bay dài mười mấy tiếng đồng hồ, mệt mỏi như thế, nó cư nhiên chỉ vì muốn nhìn con một cái thôi sao?”
Bùi Tiến vẫn còn đang vô cùng cấp bách đứng đợi mẹ mở miệng mắng nhiếc tôi.
Thế nhưng mẹ lại thẳng người dậy, hướng về phía tôi nặn ra một nụ cười rạng rỡ.
“Phong Sách xem trọng con đến như thế cơ à.”
“Đều tại mẹ sơ ý quá, trước đây thực sự là đã không nhìn ra được.”
“Quả Quả này, buổi tối ăn món tôm rim được không con? Mẹ tự tay xuống bếp nấu cho con ăn nhé.”
Cả tôi và Bùi Tiến đều sững sờ cả người ra.
Em ấy là khốn hoặc, hoang mang.
Tôi là kinh hãi, lạnh sống lưng.
Tôi từng bước từng bước lùi lại phía sau, rồi vào cái khoảnh khắc trước khi ngón tay của mẹ kịp chạm vào lớp quần áo của tôi, tôi quay người liền lao thẳng vào trong màn đêm đen kịt.
Ở phía sau lưng truyền đến tiếng gào thét vì thẹn quá hóa giận của bà ta.
“Bùi Quả, thật là cái thứ không biết điều!”
“Đừng tưởng con thi đỗ đại học là đã tài giỏi lắm rồi nhé, tôi không cho con một đồng tiền nào cả, để xem con đi học bằng cái kiểu gì!”
27
Tôi lại quay trở về viện dưỡng lão.
Thế nhưng lần này, không phải là để ăn chơi nhảy múa nữa rồi.
Mà là để kiếm tiền.
Mẹ đã nhắc nhở cho tôi biết rồi, muốn sống ở một nơi phương xa, tôi bắt buộc phải cần đến tiền bạc.
Tôi ở viện dưỡng lão làm một công việc bán thời gian ở dưới nhà ăn.
Ông cụ phòng 306 lại giới thiệu tôi đến làm trợ lý cho người cháu ngoại của ông.
Chính là người cháu ngoại kéo đàn vĩ cầm rất giỏi kia.
Chaporia
Bình Luận (0)