Anh ấy bây giờ đã tự mình mở một ngôi trường đào tạo huấn luyện riêng, bận rộn đến mức bay tóc lên cả rồi.
Nghe nói tôi là khách quý của ông chủ, các chị đồng nghiệp đều khá là nhường nhịn tôi.
Giờ nghỉ trưa họ dặm lại lớp trang điểm, cũng muốn giúp tôi họa một chút.
Tôi thốt nốt lời ra theo bản năng: “Em không đẹp đâu, trang điểm lên rồi cũng chẳng đẹp nổi đâu ạ.”
Thế nhưng họ không nói hai lời liền ấn phăng tôi ngồi xuống ghế.
“Để cho em nhìn xem tay nghề của các chị đỉnh đến mức nào nhé.”
Họ dành ra tận hai tiếng đồng hồ đồng hồ để giúp tôi họa một lớp trang điểm toàn diện hoàn chỉnh.
Thậm chí còn dùng đến cả kính áp tròng màu và lông mi giả nữa.
Sau khi họa xong xuôi, liền vui vẻ khen ngợi tôi hết lời.
“Rõ ràng là một cô bé mỹ nữ xinh đẹp như thế này cơ mà.”
Mà tôi nhìn chằm chằm vào chính mình ở trong gương, hồi lâu câm nín không nói được lời nào.
Vào cái thời điểm này tôi mới phát hiện ra, tôi thực chất trưởng thành rất giống Bùi Tiến.
Chỉ cần đánh khối và highlight cẩn thận lên sống mũi.
Chỉ cần dán thêm miếng kích mí hai mí lên.
Chỉ cần lớp kem nền trắng trẻo hơn một chút nữa.
Tôi và em ấy đứng sát cạnh nhau, thực ra cũng rất khó để phân định được ai cao ai thấp.
Những khuyết điểm và khoảng cách bị mẹ đem ra mắng nhiếc chê bai kia, thảy đều không phải là vấn đề gì to tát cả.
Tôi bỗng nhiên có một chút muốn mang theo cái khuôn mặt này trở về nhà, để nhìn thử mẹ một cái, nhìn thử Bùi Tiến một cái xem sao.
Thế nhưng tôi cũng chỉ khẽ nở một nụ cười thản nhiên mà thôi.
Bùi Tiến đã không còn là chấp niệm của cuộc đời tôi nữa rồi.
Để bản thân mình vĩnh viễn đứng ở một cái vị trí mà em ấy có nằm mơ cũng không thể nào chạm tới được, cái đó mới đúng là chấp niệm.
……
Ngày tra cứu điểm số, các ông cụ bà cụ ở viện dưỡng lão đều tụ tập lại ở phòng sinh hoạt chung, đứng đợi tin vui từ tôi.
Trong căn phòng yên ắng đến mức đến cả một tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy rõ mồn một.
Trang web trì trệ mãi không tải ra được kết quả, mỗi một lần bị nghẽn mạng, thảy đều đang kéo căng sợi dây thần kinh đang căng như dây đàn của tôi.
Đến khi tầm mắt rơi định trên cái dãy chữ số kia.
Tôi bật cười rạng rỡ.
Và rồi chiếc điện thoại cũng rung lên bần bật.
Chính là mẹ đang vô cùng hưng phấn tuyên bố ở trong nhóm chat gia đình:
“Tiến Tiến thi đỗ được 599 điểm rồi này.”
“Trời ơi, đứa trẻ này thật là không dễ dàng gì, trước khi thi cứ liên tục đổ bệnh suốt, thế mà còn thi đỗ được số điểm cao đến như thế này cơ chứ.”
Các họ hàng thân thích lũ lượt kéo vào chúc mừng nhiệt liệt.
Lại có người lên tiếng hỏi.
“Còn Quả Quả thì sao?”
Mẹ không hề phản hồi lại cái dòng tin nhắn này.
Cho nên chính tôi đã tự mình chụp màn hình số điểm lại rồi gửi thẳng vào trong nhóm chat.
Tôi biết Bùi Tiến ngày hôm nay nhất định là sẽ trằn trọc thao thức suốt cả đêm không tài nào chợp mắt nổi cho mà xem.
Thế thì tôi liền vui vẻ rồi.
Cái số điểm này hoàn toàn đủ để cho tôi rời bỏ cái ngôi nhà vĩnh viễn thiên vị Bùi Tiến này.
Cũng hoàn toàn đủ để cho bố mẹ phải một lần nữa nghiêm túc xem xét lại mối quan hệ giữa tôi và bọn họ.
Suốt cả một mùa hè năm đó, họ đều tìm cách để cứu vãn lại tình cảm với tôi, hầu như tuần nào cũng lặn lội đến viện dưỡng lão để thăm tôi.
Tôi một mực khước từ một cách khéo léo.
Mẹ cuống cuồng cả lên rồi.
“Còn muốn mẹ phải làm thế nào nữa đây hả. Mẹ đã nói là mẹ sai rồi, như thế còn chưa được hay sao?”
“Con tưởng con thi đỗ vào Đại học T là đã có thể nắm thóp được cha mẹ rồi đấy à? Bùi Quả, con cho dù có học lên tận học vị Tiến sĩ của Đại học T đi chăng nữa, con cũng không thể nào so bì được với Tiến Tiến ở cái khoảng có lòng hiếu thảo đâu.”
Tôi chậm rãi buông lời: “Vậy thì cứ để Bùi Tiến đi mà hiếu thuận với hai người đi.”
Mặt mẹ lúc thì đỏ bừng lên rồi lại trắng bệch ra, lúc thì từ trắng chuyển sang xanh xám mét.
“Mẹ biết chứ, con oán hận mẹ vì đã đưa con đến ở viện dưỡng lão, không đích thân nuôi nấng chăm sóc con.”
“Nhưng con cũng không chịu nghĩ thử xem, vào cái thời điểm đó Tiến Tiến bệnh tật đến mức suýt chết, con thì lại sống sống rờ rờ ra đó, lại còn nghịch ngợm nữa chứ.”
“Mẹ bớt quan tâm đến con một chút, con cũng chẳng làm sao cả, mẹ mà bớt quan tâm đến Tiến Tiến một chút, nó liền không sống nổi nữa rồi.”
“Đều là con gái do mẹ sinh ra, đều là khúc ruột của mẹ cả mà…”
Tôi nói: “Mẹ nói đúng lắm, nhưng con không nghe.”
“Tùy tiện mẹ muốn nói cái gì thì nói, con thảy đều sẽ không nghe lọt tai đâu.”
Chaporia
Bình Luận (0)