Tin tức khẳng định chắc nịch rằng Thương Ngu Sơn đang ở Hồng Kông.
Video tung ra cũng có thời gian là ngày hôm nay.
Tôi chợt nghi ngờ những lời đồn thổi như gió thoảng trước đây.
Thương Ngu Sơn là một người không thể nắm bắt.
Sự chiếm hữu và tình cảm vô cớ của anh, tôi lại càng không hiểu nổi.
Anh không bao giờ giải thích, mặc kệ những hiểu lầm, cứ như thể nếu nói ra điều gì đó, giấc mộng đẹp ngoài đời thực sẽ bị đ.â.m thủng.
Tôi không ở lại lâu.
Thẩm Chiêu nhìn tôi đầy thâm ý: “Cô định rời khỏi Bắc Kinh sao?”
Tôi gật đầu.
Anh ấy lặng lẽ thở dài: “Khối lượng công việc của tôi lại sắp tăng lên rồi.”
“Gì cơ?”
Anh ấy đáp: “Không có gì, chỉ là vớ phải một bệnh nhân rắc rối thôi.”
Tôi đưa lại chiếc lắc tay và sợi dây chuyền cho Thẩm Chiêu, nhờ anh ấy chuyển giao lại.
Sau đó tôi rời đi, cùng anh trai tiến về phương Nam.
33.
Biết tin vùng núi Tuy Tĩnh bị sạt lở qua tin tức, tôi vội vã chạy đến khu vực thiên tai.
Lúc đó đã là giờ thứ 36 tôi mất liên lạc với anh trai.
Rời khỏi Bắc Kinh một năm, việc kinh doanh của anh ấy ở miền Nam ngày càng khởi sắc, nhưng anh ấy phải đi công tác rất nhiều.
Lần này anh đi vùng núi, không ngờ lại gặp mưa lớn đột ngột gây sạt lở.
Tôi chạy đến đó như một con ruồi mất đầu, không ngừng hỏi han:
“Anh trai tôi tên Tô Trạm, trong danh sách thương vong có anh ấy không?”
“Anh tôi đã được cứu ra chưa? Đã tìm thấy chưa?”
Không một ai trả lời.
“Tô Hi Hi.”
Một giọng nói quen thuộc xuyên thấu màn mưa.
Tôi kinh ngạc khi nhìn thấy Thương Ngu Sơn ở vùng núi miền Nam này.
Rõ ràng tin tức cách đây không lâu nói rằng anh gặp chuyện không may trong cuộc tranh giành gia sản, bị thương nặng hôn mê, có khả năng sẽ rút khỏi trung tâm quyền lực.
Xem ra những thứ đó cũng đã mất đi cái tâm ban đầu, chỉ phục vụ cho quyền bính.
Tôi chạy lại, nước mắt rơi lã chã: “Anh có thể giúp tôi tìm anh trai không?”
Giọng nói thanh khiết vang lên: “Đừng sợ, tôi nhất định sẽ đưa anh ấy về.”
Tôi nắm lấy tay anh: “Vậy anh cũng phải bình an trở về nhé.”
Anh đã vào núi một lần rồi, mặt mũi lấm lem bùn đất.
Vì thế tôi không thể nhìn rõ dưới lớp bùn đó là làn da trắng sứ hay đôi môi tái nhợt.
“Ừm, chắc chắn.”
Anh định đưa tay chạm vào mặt tôi, nhưng rồi lại buông xuống, chỉ dành cho tôi một ánh mắt an ủi.
Sau đó, anh cùng đội cứu hộ tiến vào núi sâu.
Một năm không gặp, anh đối với tôi vẫn không hề xa lạ, mọi thứ cứ như mới ngày hôm qua.
Mưa bụi mịt mù, tôi dõi theo bóng lưng anh biến mất giữa đại ngàn, cảm nhận trái tim mình đang đập loạn nhịp.
Tôi khao khát tìm kiếm căn nguyên của sự tin tưởng và cảm giác quen thuộc vô cớ này đối với anh.
34.
Thương Ngu Sơn đã không nuốt lời.
Anh đã tìm thấy anh trai tôi.
Thiết bị định vị kêu “tít tít”, đội cứu hộ của nhà họ Thương lập tức xuất phát.
Nhưng khi trở về, chỉ có mình anh trai tôi.
Trên mặt anh ấy chưa bao giờ hiện lên vẻ cay đắng đến thế.
Ngay cả cái ngày mùa đông năm ấy, khi bị bố lột sạch đồ đ.á.n.h đuổi ra đường, anh ấy cũng chưa từng rơi một giọt nước mắt nào.
“Thương Ngu Sơn đâu rồi anh?” Tôi hỏi.
Anh tôi đứng hình, cả người như rơi vào trạng thái ngây dại.
“Anh ơi, Thương Ngu Sơn đâu rồi?”
Nghe tôi gọi liên tục, anh ấy mới thẫn thờ nhấc cánh tay lên.
Trên bắp tay anh ấy có dán một miếng dán hình thù rất trẻ con.
Anh ấy ngơ ngác nhìn miếng dán đó, môi run bần bật như đang tự lẩm bẩm với chính mình: “Em gái tao còn không tin cái này nữa rồi, sao mày vẫn còn tin hả đồ ngốc…”
Bả vai anh ấy run lên bần bật.
Anh ấy gục đầu xuống, hai tay ôm chặt lấy mặt.
Tôi nhìn thấy những vệt m.á.u khô trên kẽ tay anh ấy lại bị nước mưa thấm ướt.
Mưa giăng lối, vạn vật trong đại ngàn im lìm.
Anh trai tôi là người đầu tiên nhớ ra người đó.
Một kẻ câm cứ ngày ngày bám lấy em gái anh.
Một kẻ phiền phức luôn trốn trong bộ đồ nhân vật Công chúa.
35.
Tô Trạm luôn cảm thấy cuộc đời đầy rẫy khổ nạn này cần phải có một lối thoát.
Cảm ơn trời đất đã ban cho anh một cô em gái.
Có một năm, Tô Chấn Bang phong lưu bên ngoài, Hác Tình thì đ.â.m đầu vào chứng khoán.
Chẳng bao lâu sau, chuyện ngoại tình bị bại lộ, công việc không còn.
Thị trường chứng khoán sụp đổ, nợ nần chồng chất.
Tô Trạm phải nghỉ học đi kinh doanh.
Tô Hi Hi bị gửi vào một ngôi trường chuyên biệt từ thiện.
Còn Tô Chấn Bang và Hác Tình thì suốt ngày chìm đắm trong men rượu, sống dở c.h.ế.t dở.
36.
Tô Trạm bận rộn với gánh bánh bò.
Đến khi phát hiện ra Tô Hi Hi đã “nhặt” được một người về thì chuyện đã qua được một năm rồi.
Con bé bảo đó là một cậu bạn cùng lớp bị tự kỷ và câm ở trường chuyên biệt.
Chaporia
Bình Luận (0)