20px

Cậu ta chỉ nghe lời một mình Tô Hi Hi, luôn trốn trong bộ đồ nhân vật Công chúa, mặc cho con bé dắt đi đâu thì đi.

Tô Trạm không thích cậu ta.

Làm gì có ông anh trai nào lại thích một gã bù nhìn hút mất một nửa sự chú ý của em gái mình cơ chứ!

Đúng là phiền phức.

Thế nhưng Tô Hi Hi lại là một đứa ngốc chấp nhất và lương thiện.

Con bé xem quá nhiều truyện tranh thiếu nữ trung cổ, luôn ảo tưởng mình là một hiệp sĩ.

Con bé tin chắc rằng mình sẽ gặp được nàng công chúa mà mình phải bảo vệ cả đời.

Tô Trạm cạn lời: “Dù nó mặc bộ đồ công chúa, nhưng nó là con trai đấy.”

Tô Hi Hi bướng bỉnh: “Cậu ấy đẹp như công chúa vậy.”

Anh túm lấy tên biến thái nhỏ kia lôi dậy, chợt thấy cậu ta nhẹ bẫng như một tờ giấy trắng.

“Thằng nhóc lừa đảo, không học điều tốt, coi như anh trai nó c.h.ế.t rồi chắc? Dám đụng vào một ngón tay của em gái tao, tao đ.á.n.h c.h.ế.t mày!”

Anh lột phăng bộ đồ nhân vật trên người cậu ta ra.

Nắm đ.ấ.m định giáng xuống nhưng rồi lại khựng lại giữa không trung.

Tô Trạm cảm thấy mình như đang đ.á.n.h một bộ xương khô đầy rẫy vết thương.

Trên khắp những phần cơ thể lộ ra là chi chít vết m.á.u và những mảng bầm tím xanh xao.

Anh không thể tin nổi cái thực thể gầy gò như không sống nổi này lại có thể gánh vác những tội danh trong hồ sơ kia.

Cậu nhóc biến thái đó không hề đ.á.n.h trả.

Khi ấy là mùa xuân, mưa rơi rất vội.

Những đóa hoa anh đào rụng xuống, nằm thoi thóp trong vũng bùn.

Đó cũng chính là dáng vẻ của cậu ta lúc bấy giờ.

Cậu ta chỉ biết chớp đôi hàng mi ướt đẫm, bất lực và không biết phải làm sao, nhưng ánh mắt vẫn cứ quấn quýt trên người Tô Hi Hi, không nỡ rời đi.

Tô Trạm buông cậu ta ra: “Không được phép tiếp cận em gái tao nữa!”

“Đi về!”

Tô Hi Hi đã khóc rất lâu, con bé đòi “công chúa” của mình:

“Cậu ấy sẽ bị bắt nạt mất! Chẳng phải anh bảo không nên đ.á.n.h giá một người qua lời kể của kẻ khác sao?”

Anh theo bản năng đáp lại: “Đến người nhà nó còn không yêu nó, bỏ rơi nó, thì nó sao có thể là đứa trẻ ngoan được!”

Đôi mắt con bé đỏ hoe: “Vậy còn chúng ta thì sao? Có phải do chúng ta sai nên bố mẹ mới không yêu chúng ta không?”

Tô Trạm lặng người đi trong chốc lát.

Nhưng cuối cùng, anh vẫn chuyển Tô Hi Hi sang một ngôi trường bình thường khác.

38.

Mọi chuyện bắt đầu từ lúc Tô Hi Hi trốn học và bị bắt lại.

Tô Trạm nổi trận lôi đình, anh tìm đến ngôi trường chuyên biệt vì nghĩ rằng chính “bộ xương nhỏ” kia đã lôi kéo em gái mình.

Nhưng khi đến nơi, anh mới bàng hoàng phát hiện cậu ta đang nằm giữa ranh giới sinh tử.

Cậu ta bị xích trong phòng như một con chó, m.á.u chảy lênh láng trên cổ tay.

Tô Trạm gào lên: “Không ai quản sao? Người đâu hết rồi!”

Một cô y tá thong dong đi tới, bảo Tô Trạm đừng lo chuyện bao đồng: “C.h.ế.t đi, đối với nó cũng là một sự giải thoát.”

Lúc đó anh mới biết, sự tranh đấu trong hào môn tàn khốc đến nhường nào.

Để hủy hoại một người, trước tiên hãy gán cho họ cái danh kẻ điên, kẻ tâm thần.

Cái nồi đen này quá lớn, một đứa trẻ không thể gánh nổi.

Nào là đẩy người m.a.n.g t.h.a.i dẫn đến sảy thai, nào là cho em trai em gái ăn t.h.u.ố.c diệt côn trùng…

Thực chất đó chỉ là thủ đoạn của kẻ thứ ba để bước chân vào nhà chính và “tẩy trắng” cho bản thân.

Lần đầu tiên Tô Trạm cảm thấy bất lực.

Anh nhìn đứa trẻ gầy mỏng như tờ giấy nằm nghiêng trên sàn, miệng lầm bầm điều gì đó.

Tô Trạm ghé sát tai lại nghe, cậu ta đang niệm chú, trên cánh tay bị che khuất dán đầy những miếng nhãn dán.

Đó là món đồ Tô Trạm dùng để dỗ dành Hi Hi, bảo rằng đó là sản phẩm của “thế giới phép thuật”.

Một miếng dán đổi lấy một điều ước.

Có 20 miếng dán, con bé đã cho “công chúa” của mình hết 15 miếng.

Con bé từng thắc mắc: “Anh ơi, tại sao điều ước của em đều thành hiện thực, mà cậu ấy lại không thể?”

Tô Trạm lúc đó chỉ nhíu mày nghĩ thầm: Điều ước không thành, chắc là vì nó không có anh trai như mày đấy.

Anh ngồi thụp xuống, hỏi “cục nợ” mong manh xinh đẹp ấy: “Cậu đã ước điều gì?”

Anh có thể rủ lòng từ bi giúp cậu ta một lần này.

Cậu ta đã mê sảng, giọng yếu như tiếng muỗi kêu, chữ được chữ mất: “Phật tổ ơi… con muốn… một chiếc… bánh kem dâu tây thật đẹp.”

Thực tế thì thế giới phép thuật, Phật tổ, hiệp sĩ… vốn chẳng liên quan gì đến nhau.

Tô Trạm cứ ngỡ chỉ có Hi Hi mới tin vào những thứ đó.

Anh thấy nực cười: “Cậu muốn ăn bây giờ luôn à?”

Đứa trẻ trắng bệch đến đáng sợ kia khẽ nhếch môi, nở một nụ cười rợn người:

“Làm phiền Ngài… hãy gửi nó cho một người tên là… Tô Hi Hi… cảm ơn Phật tổ.”

Tô Trạm ngẩn người: “Còn cậu? Bản thân cậu thì sao? Có muốn tôi cứu cậu không?”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...