Cậu ta nói: “Cảm ơn anh, đừng cứu tôi, tôi muốn… muốn lên trời để bảo vệ cho… Tô Hi Hi.”
39.
Tô Trạm chớp mắt.
Cậu ta bắt đầu mất nhiệt, môi răng đ.á.n.h vào nhau lập cập.
Tô Trạm nói khẽ: “Phật tổ bảo rằng, người tự sát không thể làm ngôi sao bảo vệ đâu.”
“Vậy… phải làm thế nào… mới được ạ?”
“Phật tổ cũng không biết, nhưng đợi đến khi cậu trưởng thành, chắc chắn cậu sẽ biết thôi.”
…
Nhiều năm sau, tại vùng núi Tuy Tĩnh, dư chấn gây ra đá lở.
Thương Ngu Sơn đã đẩy anh tôi ra.
Anh tôi bò lại gần, hỏi anh là ai.
Thương Ngu Sơn đã không còn nói được nữa, cổ họng trào lên vị ngọt tanh nồng đậm, anh theo bản năng đưa tay lên che.
Nhưng chất lỏng ấm nóng cứ phun ra từ kẽ tay.
Anh trai tôi nghe thấy tiếng anh phát ra giống như người đang đuối nước.
Yết hầu chuyển động lên xuống, cố gắng nuốt xuống, nhưng chỉ khiến bọt m.á.u trào ngược ra từ khoang mũi.
Những âm tiết không thành hình thoát ra từ cuống họng anh: “Bây giờ… tôi đã có thể… lên trời để bảo vệ… cho Tô Hi Hi được chưa?”
Ký ức nhiều năm trước ùa về trong tâm trí anh trai tôi, trùng khớp với thực tại.
“Cục nợ” mong manh năm ấy, tay trái vô thức cào bới mặt đất.
Anh tôi nhặt cuốn “giấy đăng ký kết hôn” dưới bùn đưa cho anh.
Thương Ngu Sơn ôm nó vào trước ngực.
Trang nội dung mở ra một nửa, là ảnh chụp của tôi và anh.
Nước mưa rơi vào đôi mắt tĩnh lặng không gợn sóng của anh.
Anh tôi run rẩy cầm nó lên, phát hiện bên trong không có con dấu, số chứng nhận chỉ là một dãy ký tự lộn xộn.
Đó chỉ là một món đồ một “liều t.h.u.ố.c an thần” không hề có giá trị pháp lý.
Mưa tạnh mây tan, núi rừng vắng lặng.
_HOÀN CHÍNH VĂN_
1.
Trước khi mẹ đi tìm vị thần của bà, bà đã nói với tôi:
“Chúng sinh từ xưa đến nay đều bị sự u tối che lấp, bị ái kết ràng buộc… Ái kết không dứt, đau khổ không tận.”
Nếu không thể cắt đứt những khao khát và vướng bận của tình ái, thì không thể diệt tận khổ đau.
“Nắm lấy tay mẹ, chúng ta đi đến một nơi không bị tình ái dày vò, không còn chút đau đớn nào cả.”
Bà mặc bộ đồ xanh nhạt, tóc dài rũ xuống, đứng chênh vênh nơi ban công.
Tôi đã lùi bước.
Ánh mắt đen láy tú lệ của bà bùng lên ngọn lửa giận dữ, móng tay dài của bà cào vào mặt tôi đau điếng: “Mẹ là đang muốn tốt cho con, vì trên đời này sẽ chẳng có ai yêu thương con đâu!”
Bà kích động tột độ: “Sẽ không một ai yêu thương một thứ rác rưởi đến cả bố mình cũng không lấy lòng nổi. Con trai à, phúc mỏng mệnh bạc, sống trên đời này chỉ thêm vướng bận tình ái, khổ hải vô biên. Nhưng Thần sẽ ban cho mẹ con mình sự siêu thoát!”
Tôi không tin quỷ thần, cũng không nghĩ bà đã thực sự thấu triệt.
Bởi nếu thấu triệt, bà đã không quỳ trước Phật đài mà liên tục tụng niệm: “Vinh nhục đời người như điện sương, hoa nở rực rỡ khó dài lâu.”
Bà cố giải thích việc bố tôi lăng nhăng là chuyện vô thường của thế sự, dùng cái “không” của đạo Phật để che đậy nỗi khổ đau.
Nhưng tôi đã vạch trần sự thật ấy.
Cuối cùng, bà vẫn chọn nghe theo chỉ dẫn của Thần, nguyền rủa tôi đời đời kiếp kiếp không có được tình yêu, rồi gieo mình xuống như một con chim xanh khổng lồ.
Đối với tôi, yêu hận tình thù, tham sân si đều không còn quan trọng.
Sống cũng được, c.h.ế.t cũng xong.
Mất ngôn ngữ, bệnh tâm thần, tự kỷ, cuồng bạo… tôi đều chẳng bận tâm.
2.
Lũ trẻ trong ngôi trường chuyên biệt đều bảo tôi trông giống như một con quỷ.
Một con quỷ xương xẩu bị xích bên cạnh giường, không thể cử động, lại còn là một con quỷ bẩn thỉu.
Có một lần vào ngày lễ, bọn trẻ tặng quà cho nhau, ôm lấy nhau.
Nhưng chẳng ai ôm tôi cả.
Chỉ có Tô Hi Hi đến.
Một cô gái “loa phóng thanh” phiền phức, một cô nhóc lúc nào cũng muốn làm hiệp sĩ.
Cô ấy coi tôi như một chậu cây, suốt ngày bưng tới bưng lui.
Lúc đó tôi mất ngôn ngữ, lại bị xích trong thời gian dài nên cơ bắp đã teo tóp.
Cô ấy cứ thế cõng tôi đi khắp nơi: ngắm hoa, tắm nắng, nhìn dòng sông chảy.
Cô ấy nói nhiều đến mức dường như có thể khiến một kẻ tự kỷ thực sự cũng phải trở nên hoạt bát.
Cô ấy ôm lấy tôi, nhăn mũi nhăn mặt bảo: “Cậu nên đi tắm thôi.”
Tôi cụp mắt xuống, không dám nhìn cô ấy.
Cô ấy đã ôm tôi rất lâu.
Có lẽ chỉ vài giây thôi, nhưng tôi cảm thấy nó dài dằng dặc.
Tôi chợt hiểu lời mẹ nói: Ái kết không dứt, đau khổ không tận.
Chỉ một cái ôm này thôi đã khiến lòng tôi cồn cào, khao khát trỗi dậy mạnh mẽ.
Nếu có nhiều hơn thế nữa… tôi không dám nghĩ đến, đúng là khổ hải vô biên.
Ánh trăng trắng xóa, sóng nước dập dềnh, tôi quyết định đi gặp vị thần của mẹ.
Cầu xin người hãy cho tôi được giải thoát.
Chaporia
Bình Luận (0)