Thế nhưng Tô Hi Hi đã vớt tôi lên: “Sao cậu tắm mà cũng ngủ quên được thế?”
Cô ấy mang theo xà phòng thơm, khăn mềm, bông tắm, vẻ mặt đầy đắc ý: “Ngày mai có buổi biểu diễn văn nghệ đấy, tớ sẽ tắm cho cậu thật thơm tho, như thế sẽ có rất nhiều người ôm cậu. Các cô chú bên ngoài còn cho cậu đồ ăn ngon và đồ chơi nữa.”
Tôi muốn phản kháng nhưng không có sức lực.
Lúc đó cô ấy là một cục bột nhỏ khỏe mạnh và hồng hào, được anh trai nuôi dưỡng rất tốt.
So với cô ấy, tôi chỉ như một con rối gỗ.
May mà ánh trăng đã làm nhạt đi vẻ đỏ mặt của tôi.
Cô ấy không chút quy củ mà kỳ cọ gương mặt bẩn thỉu của tôi, rồi dưới ánh trăng, cô ấy như vừa khám phá ra đại lục mới.
3.
“Cậu đẹp thật đấy, trông như công chúa vậy!”
Nhưng buổi biểu diễn ngày hôm sau, nhà trường không cho tôi ra khỏi phòng.
Tô Hi Hi vác bộ đồ nhân vật Công chúa của mình, chạy đến như một chú ch.ó nhỏ: “Cậu biến thành công chúa là có thể ra ngoài được rồi.”
Nấp dưới lớp vỏ nhân vật ấy, dường như cả thế giới đều trở nên dịu dàng hơn.
Mẹ kế của tôi lúc đó đóng vai một nhà từ thiện đạo mạo: “Cái giống tạp chủng đó mạng cũng lớn thật, vẫn còn sống cơ à. Hy vọng lần sau tôi đến, nó đã mồ yên mả đẹp rồi.”
Quay người lại thấy tôi, bà ta nheo mắt giả giọng ngọt xớt: “Bên trong là một nàng công chúa nhỏ à? Cho dì xem nào.”
Qua khe hở của bộ đồ chơi, gương mặt bà ta dần phóng đại.
Tôi không thể kìm nén được mà run rẩy.
Đúng lúc ấy, Tô Hi Hi từ trên trời rơi xuống, vung thanh kiếm làm dở của mình lao tới chắn trước mặt tôi, gằn giọng với “mụ phù thủy”: “Không được chạm vào công chúa của tôi, hãy cẩn thận với thanh kiếm của hiệp sĩ đấy!”
Đám người lớn cười ồ lên.
Có kẻ giải thích rằng cô ấy là một đứa thiểu năng.
Mẹ kế trêu chọc cô ấy như trêu một chú ch.ó nhỏ: “Vậy vị hiệp sĩ này có tin vào thế giới phép thuật không?”
“Tin chứ ạ!”
Mọi người bảo cô ấy làm một vài nghi lễ đặc biệt thì sẽ nhận được thức ăn và đồ chơi.
Cô ấy hớn hở lắm, đứng tại chỗ xoay vòng, rồi quỳ lạy cái cây đại thụ, học tiếng ch.ó sủa.
Càng có nhiều người lớn gia nhập vào cuộc vui cuồng loạn này.
Họ tưởng rằng việc ban phát vài món đồ có thể gột rửa đi sự độc ác đang chế giễu người khác trong lòng họ.
Đêm đó, Tô Hi Hi mang hết chiến lợi phẩm tặng cho tôi.
Cô ấy nói: “Tớ đâu có ngốc thế, làm gì có thế giới phép thuật nào chứ.
”
“Tớ thông minh không? Làm thế này chúng ta mới có nhiều quà nhất đấy.”
Tôi im lặng gật đầu.
Đúng vậy, không có thế giới phép thuật, tất cả đều là giả dối.
Thế nhưng ngay giây tiếp theo, cô ấy lấy ra những miếng nhãn dán, vung vẩy trước mặt tôi: “Đây mới là thứ của thế giới phép thuật thực sự, mọi điều ước đều sẽ thành hiện thực.”
“Công chúa à, cậu không được nói cho người khác biết đâu nhé.”
4.
Anh trai của Tô Hi Hi không thích tôi.
Anh ấy lúc nào cũng xù lông lên: “Em đừng có bế cái bộ xương khô đó từ trường về đây nữa! Lỡ nó c.h.ế.t dọc đường thì sao!”
Tô Hi Hi đỏ hoe mắt: “Nhưng cậu ấy sẽ bị bắt nạt mất.”
Tô Trạm mở một sạp cơm rang, vừa múa chảo vừa nói: “Anh mày không quan tâm, em bảo nó xéo đi cho sớm chợ.”
Tô Hi Hi dắt tay tôi, tôi đứng dưới lớp vỏ nhân vật nhìn anh ấy xào cơm hừng hực khí thế.
“Anh ơi, cho thêm hai quả trứng với cả xúc xích nữa, Tiểu Sơn cũng ăn.”
Tô Trạm mắng át đi: “Anh đúng là vớ phải em rồi Hi Hi ạ, không thêm gì hết!”
Cơm chín rồi.
Một bát cơm đầy ú ụ như ngọn núi nhỏ, có trứng, có rất nhiều xúc xích, trông như cho heo ăn vậy.
Lần nào cô ấy cũng ăn không hết, và tôi là người ăn phần còn lại.
Tô Trạm ném cho tôi một cái hộp cơm, hung hăng túm cổ áo bộ đồ nhân vật: “Thằng ma c.h.ế.t đói tám đời không có cơm ăn kia, cấm mày ăn chung bát với em gái tao! Nó mà còn học theo mày cái kiểu l.i.ế.m đĩa nữa thì mày cút xéo ngay cho tao!”
5.
Tô Hi Hi bảo tôi dùng thử miếng dán thế giới phép thuật.
Điều ước đầu tiên là đừng để lũ trẻ hung hăng đ.á.n.h tôi nữa.
Hoặc là, đừng đá vào chân tôi, nó sắp gãy rồi.
Đôi mắt cô ấy sáng lấp lánh.
Sau này tôi mới biết, cô ấy đã đi đ.á.n.h nhau thật, đ.á.n.h không lại nên khóc mếu máo chạy về nhà.
Hiệp sĩ thua trận rồi.
Nhưng Hiệp sĩ vẫn còn anh trai.
Đám trẻ hung hăng kia vừa thấy tôi đã sợ đến vãi linh hồn.
Tô Hi Hi kiêu ngạo hếch cằm: “Tin chưa? Thế giới phép thuật sẽ bảo vệ công chúa mà.”
Tôi tin, tin rằng Tô Hi Hi sẽ khiến mọi điều ước thành hiện thực.
Cô ấy vẫn cõng tôi chạy nhảy khắp nơi.
Tô Trạm tuy nổi trận lôi đình nhưng vẫn sẽ đạp chiếc xe ba bánh nhỏ, để tôi ngồi phía sau.
Chúng tôi cùng nhau đi nhặt ve chai dọc đường.
Những đóa hoa đủ sắc màu nở rộ lối đi.
Chaporia
Bình Luận (0)