Tôi làm cho Hi Hi một chiếc đài thu thanh giản dị.
Chỉ cần vài sợi dây đồng phối hợp là có thể thu được những kênh sóng chập chờn.
Giọng nữ trong trẻo vang lên: “Thời thiếu niên, chắc hẳn là thời đại ngắn ngủi nhưng hạnh phúc nhất cuộc đời nhỉ.”
Người sau tiếp lời: “Chỉ cần được yêu, và đang yêu một người, thì bất kể khi nào cũng là thời đại tuyệt vời nhất!”
Chúng tôi còn mua rẻ được rất nhiều xương ống vẫn còn dính thịt.
Hi Hi không ăn, Tô Trạm liền hất vào bát cơm của tôi, gằn giọng: “Thế thì chỉ đành làm lợi cho con ch.ó này vậy!”
6.
Tôi đã nảy sinh lòng tham.
Vì vậy lời nguyền của mẹ đã ứng nghiệm.
Bà nói đời đời kiếp kiếp tôi không có được tình yêu, dù có thì cũng chỉ là ngắn ngủi, là xa xỉ, cuối cùng vẫn bị bỏ rơi và lãng quên.
Vào một đêm bình lặng, Tô Hi Hi biến mất.
Rất lâu sau tôi mới biết, mẹ của cô ấy nợ một khoản tiền khổng lồ, chủ nợ dùng thủ đoạn tàn độc khiến Hi Hi ngã lầu khi bỏ chạy.
Tô Trạm ngay đêm đó đã chuyển viện cho em gái và dời nhà đi nơi khác.
Nhưng lúc đó tôi không biết, tôi sống trong những ngày tháng kinh hoàng, không nơi nương tựa.
Bản khế ước hiệp sĩ trên cuốn sổ vẽ màu đỏ trông thật chói mắt.
Sau này gặp lại, cô ấy quả nhiên đã quên sạch.
Ánh mắt cô ấy nhìn tôi chẳng khác gì ánh mắt của những người xa lạ kia.
Tôi chợt nhận ra, không còn bộ đồ công chúa để trốn tránh nữa rồi.
Cũng không còn hiệp sĩ nào lột bỏ lớp vỏ nát bươm để nhìn thấu trái tim tôi.
Sự tha hóa trong con người tôi bắt đầu bành trướng vô hạn.
Nhưng thì đã sao.
Tôi dựa vào tranh giành mà sống sót, vậy thì lần này nhất định cũng phải giành lấy.
Phục kích và ngụy trang là sở trường của tôi.
Chỉ cần giành được, cô ấy sẽ là của tôi.
Tiếng xấu hay bị khinh miệt, tôi không quan tâm.
Thẩm Chiêu đã vạch trần tôi: “Mẹ kiếp, lần trước thì đi xóa sẹo, lần này thì đi thắt ống dẫn tinh, cái miệng cậu không thể mềm mỏng một chút, thừa nhận mình làm ‘cún’ cho phụ nữ là mất mặt lắm sao?”
7.
Vùng núi Tuy Tĩnh, mưa rơi dày đặc.
Thiết bị liên lạc bị hỏng do va đập.
Tôi còn một miếng dán cuối cùng, tôi đã đưa nó cho Tô Trạm.
Anh ấy cười nhạo tôi là đồ ngốc.
Hi Hi còn chẳng tin nữa mà tôi vẫn tin.
Tôi nhớ lại ngày xưa, vô số lần cận kề cái c.h.ế.t, tôi đều dán một miếng lên tay.
Tôi nói: “Thần linh ơi cứu con với, con vẫn chưa tìm thấy hiệp sĩ của mình.”
Vì vậy lần này nó cũng linh nghiệm.
Thiết bị liên lạc thực sự đã khôi phục.
Tô Trạm đỡ tôi nằm nghiêng lại.
Tôi không nhìn rõ gì cả, trong miệng đầy vị máu.
Anh ấy bảo tôi đừng ngủ.
Trong lúc mơ màng, tôi nghe thấy rất nhiều tiếng người.
Tôi mệt quá rồi.
Tô Hi Hi nhào tới, cô ấy áp vào lồng n.g.ự.c tôi, lắng nghe nhịp tim yếu ớt đang đập.
“Công chúa ơi, em đến rồi đây.”
Hiệp sĩ, hiệp sĩ của tôi.
8.
Vào những ngày mưa, chân tôi sẽ đau.
Cả vết thương mới lẫn vết thương cũ.
Tôi đã quen với việc đó từ lâu.
Nhưng Tô Hi Hi sẽ dán sát vào người tôi, nhìn tôi đầy xót xa: “Có phải anh đau lắm không?”
Cô ấy không coi tôi là cún con nữa.
Mặc dù chỉ cần cô ấy ngoắc tay là tôi sẽ tự động đeo vòng cổ vào ngay.
Tôi lại trở thành nàng công chúa của hiệp sĩ.
Khi có người yêu thương, con người ta sẽ trở nên nũng nịu.
Tôi nhíu mày, rúc vào lòng cô ấy: “Ừm, đau lắm.”
Cô ấy hôn nhẹ một cái: “Giờ thì sao?”
Tôi bảo: “Vẫn còn đau.”
Cô ấy liền như chú ch.ó nhỏ nhào tới, hôn khắp người tôi, thiêu đốt cả cơ thể tôi.
Ngoài cửa sổ sấm chớp đùng đoàng, chúng tôi quấn quýt lấy nhau không rời.
Chuông cửa vang lên.
Tô Trạm xách túi lớn túi bé nguyên liệu nấu ăn vào: “Hai đứa tụi bây sao không bật đèn lên?”
Tôi thầm thở dài.
Mỗi lần trời mưa, anh ấy sợ tôi đau đến mức què quặt không nấu cơm được cho Hi Hi, nên nhất quyết đòi đến nhà làm đầu bếp.
Anh ấy chui tọt vào bếp, tôi định vào giúp một tay.
Anh ấy lại lườm tôi cháy mặt: “Hi Hi bảo chú mày sắp đau c.h.ế.t đến nơi rồi, còn ở đó mà giả vờ, anh đây không thèm cười nhạo chú đâu.”
Một lát sau, anh ấy lại gầm lên: “Cái đồ cầm thú này, tao bảo chú mày nghỉ ngơi chứ không phải bảo chú mày đi ‘gặm’ em gái tao!”
Tôi và Hi Hi cùng nhìn ra ngoài cửa sổ.
“Thời tiết hôm nay đẹp thật đấy.”
Cô ấy kinh ngạc nhìn cơn mưa bão bên ngoài: “Anh chắc không?”
Thời tiết thực sự rất đẹp, tôi cảm thấy vậy.
– HOÀN –
Chaporia
Bình Luận (0)