Dì bắt đầu hoảng thật sự.
“Nhưng… nhưng em dùng thẻ của nhà anh chị mà…”
“Đúng.”
Bố tôi đáp rất bình tĩnh.
“Thẻ là của nhà anh chị.”
“Nhưng trong thẻ không có tiền cũng là sự thật.”
“Trước khi dùng em không kiểm tra số dư.”
“Khi tiêu tiền em cũng không hỏi ai.”
“Bây giờ xảy ra chuyện lại muốn chúng tôi chịu trách nhiệm?”
Dì bị hỏi đến nghẹn lời.
“Nhưng… nhưng em biết làm sao bây giờ?”
Giọng dì bắt đầu nghẹn ngào.
“115.000 tệ đấy!”
“Em lấy đâu ra nhiều tiền như vậy?”
Đúng lúc ấy, quản lý khách sạn bước tới.
Ông ta vẫn giữ thái độ lịch sự chuyên nghiệp.
“Thưa quý khách, xin mọi người sớm giải quyết vấn đề thanh toán.”
“Hiện tại đã ảnh hưởng tới những vị khách khác.”
Ý tứ trong câu nói rất rõ ràng.
Khách sạn không quan tâm ai đúng ai sai.
Họ chỉ cần được thanh toán.
Dì út quay sang nhìn mẹ tôi như người sắp chết đuối vớ được cọc.
“Chị Tuệ… chị nói giúp em một câu đi…”
Mẹ tôi cũng vô cùng khó xử.
“Mẫn Mẫn… khoản tiền này… nhà chị thật sự không thể lấy ra được…”
“Không thể nào!”
Dì gần như bật khóc.
“Nhà chị vừa bán nhà xong cơ mà!”
“Tiền bán nhà là tiền bán nhà.”
Giọng bố tôi vang lên từ điện thoại.
“Chi phí du lịch là chi phí du lịch.”
“Hai chuyện hoàn toàn khác nhau.”
Nghe vậy, vẻ mặt dì hoàn toàn sụp đổ.
“Vậy… vậy em phải làm sao đây?”
Lúc này, Tiểu Vũ cuối cùng cũng lên tiếng.
“Mẹ, hay là mình dùng thẻ tín dụng?”
“Thẻ tín dụng?”
Dì cười khổ.
“115.000 tệ, hạn mức nhà mình đâu có đủ?”
“Vậy trả góp thì sao?”
Bạn gái Tiểu Vũ dè dặt đề nghị.
“Con biết lãi suất trả góp cao đến mức nào không?”
Dì quay sang quát một câu.
Cô gái lập tức cúi đầu im lặng.
Không khí rơi vào bế tắc.
Đúng lúc mọi người không biết phải xử lý thế nào, giọng bố tôi lại vang lên.
“Mẫn Mẫn.”
“Thật ra cũng không phải không có cách giải quyết.”
Đôi mắt dì lập tức sáng lên.
“Cách gì?”
“Rất đơn giản.”
Bố nói từng chữ rõ ràng.
“Em trả lại toàn bộ những gì đã lấy từ nhà anh chị suốt những năm qua.”
“Tiền đã mượn thì trả đủ.”
“Nợ cũ thanh toán xong.”
“Anh có thể cân nhắc giúp em trả khoản hóa đơn này.”
Vừa dứt lời.
Sắc mặt dì lập tức trở nên cực kỳ khó coi.
Bởi vì chính dì hiểu rõ hơn ai hết.
Bao nhiêu năm nay.
Số tiền dì “mượn tạm” từ nhà tôi đã lên đến hàng trăm nghìn tệ.
Chưa kể những món đồ lớn nhỏ mang về.
Nếu cộng tất cả lại.
Thậm chí còn nhiều hơn 115.000 tệ.
“Anh rể… những chuyện đó đều là chuyện nhỏ…”
Dì vẫn cố gắng lảng tránh.
“Người một nhà với nhau cả mà…”
“Người một nhà?”
Bố bật cười lạnh.
“Mẫn Mẫn.”
“Lúc tiêu tiền em có coi chúng tôi là người một nhà không?”
“Bây giờ cần người giúp đỡ mới nhớ tới hai chữ người một nhà à?”
Câu nói ấy như một nhát búa đập thẳng xuống.
Dì hoàn toàn câm lặng.
Không thể phản bác nổi một lời.
“Vậy rốt cuộc anh muốn thế nào?”
Giọng dì đã gần như tuyệt vọng.
Ở đầu dây bên kia im lặng vài giây.
Sau đó, giọng bố vang lên đầy kiên quyết.
“Rất đơn giản.”
“Em có hai lựa chọn.”
“Thứ nhất.”
“Trả sạch toàn bộ số tiền em còn nợ nhà anh chị.”
“Sau đó anh sẽ giúp em thanh toán hóa đơn này.”
“Thứ hai.”
“Em tự nghĩ cách trả 115.000 tệ.”
“Nhưng kể từ hôm nay.”
“Giữa hai nhà sẽ không còn bất kỳ quan hệ vay mượn hay tiền bạc nào nữa.”
Nghe xong.
Dì út như bị rút sạch sức lực.
Cả người mềm nhũn.
Chaporia
Bình Luận (0)