20px

Bởi dì biết rõ.

Dù là lựa chọn nào.

Thì từ nay về sau, dì cũng không thể tiếp tục lợi dụng nhà tôi được nữa.

Lựa chọn thứ nhất?

Dì không trả nổi khoản nợ tích lũy suốt nhiều năm.

Lựa chọn thứ hai?

115.000 tệ trước mắt dì cũng không lấy đâu ra.

“Anh rể… em xin anh…”

Dì bắt đầu khóc.

“Xin anh nể mặt chị Tuệ…”

“Nể mặt Tuệ Tuệ?”

Giọng bố lạnh lùng đến đáng sợ.

“Chính vì nể mặt Tuệ Tuệ nên anh mới cho em cơ hội lựa chọn.”

“Nếu là người khác.”

“Anh thậm chí còn không cho họ cơ hội đó.”

Câu nói ấy trở thành nhát dao cuối cùng.

Dì út hoàn toàn sụp đổ.

Bà ngồi thụp xuống giữa đại sảnh khách sạn rồi bật khóc nức nở.

Xung quanh.

Người xem ngày càng đông.

Những tiếng bàn tán cũng ngày một nhiều hơn.

Tôi lặng lẽ nhìn tất cả.

Trong lòng ngổn ngang cảm xúc.

Tôi khâm phục sự tỉnh táo và tính toán của bố.

Tôi cũng có chút thương hại cho dáng vẻ thảm hại của dì lúc này.

Nhưng nhiều hơn cả…

Là cảm giác nhẹ nhõm chưa từng có.

Con ký sinh đã bám trên gia đình tôi suốt bao năm.

Cuối cùng cũng đến ngày phải trả giá cho lòng tham của mình.

08

Cuối cùng, người thanh toán khoản hóa đơn 115.000 tệ ấy vẫn là bố tôi.

Nhưng trước khi chuyển tiền, ông nói rất rõ qua điện thoại:

“Mẫn Mẫn, đây là lần cuối cùng anh giúp em.”

“Từ hôm nay trở đi, em đừng mong lấy được từ nhà anh chị thêm một đồng nào nữa.”

Dì út ngồi thụp giữa đại sảnh khách sạn, khóc đến nước mắt nước mũi tèm lem.

Nhưng lúc đó đã không còn ai cảm thấy thương hại nữa.

Trên chuyến bay trở về, bầu không khí vô cùng nặng nề.

Dì út cùng gia đình Tiểu Vũ ngồi ở hàng ghế phía sau.

Suốt cả quãng đường gần như không nói chuyện.

Tôi và mẹ ngồi phía trước.

Mẹ tôi cứ liên tục tự trách bản thân.

“Đều là lỗi của mẹ.”

“Nếu ngày đó mẹ không đồng ý đi du lịch thì đã không xảy ra những chuyện này.”

“Không phải lỗi của mẹ.”

Tôi nhẹ giọng an ủi.

“Bố đã nhìn thấu ý đồ của dì từ lâu rồi.”

“Mọi chuyện đều nằm trong tính toán của bố.”

Mẹ vẫn không hiểu.

“Nhưng tại sao bố con phải làm như vậy?”

“Nếu không đồng ý ngay từ đầu thì chẳng phải đơn giản hơn sao?”

Tôi suy nghĩ một lúc rồi đáp:

“Bởi vì nếu từ chối thẳng, dì sẽ không dễ dàng từ bỏ.”

“Dì sẽ tiếp tục nghĩ cách khác.”

“Bố làm vậy là để dì hoàn toàn từ bỏ ý định.”

Quả nhiên.

Sau khi về nhà, bố đã giải thích toàn bộ kế hoạch của mình.

Ông ngồi trên ghế sofa, vẻ mặt bình thản như thể mọi chuyện đều nằm trong dự liệu.

“Kể từ ngày Mẫn Mẫn bắt đầu hỏi chuyện bán nhà, anh đã biết nó đang nhắm vào khoản tiền đó.”

“Thay vì để nó cứ mãi dòm ngó, chi bằng cho nó một bài học nhớ đời.”

Mẹ tôi hỏi:

“Vậy tại sao anh lại đưa thẻ phụ cho nó?”

Bố mỉm cười.

“Bởi vì đó là thẻ phụ của tài khoản nhận lương của em.”

“Trong đó chưa bao giờ có quá 5.000 tệ.”

“Anh muốn để nó tiêu.”

“Tiêu đến khi chính nó cũng thấy sợ.”

Mẹ vẫn chưa hoàn toàn thông suốt.

“Nhưng cuối cùng chẳng phải nhà mình vẫn mất 115.000 tệ sao?”

Bố lắc đầu.

“115.000 tệ đúng là không ít.”

“Nhưng đổi lại là sự yên ổn lâu dài.”

“Thương vụ này không hề lỗ.”

Ông cười rồi hỏi ngược lại:

“Em xem thử đi.”

“Sau chuyện đó, Mẫn Mẫn còn dám đến nhà mình nữa không?”

Quả thật là vậy.

Từ sau chuyến đi Tam Á.

Dì út không còn chủ động liên lạc với nhà tôi nữa.

Thỉnh thoảng gặp nhau trong những buổi họp mặt gia đình.

Dì cũng chỉ chào hỏi vài câu rồi vội vã rời đi.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...