Sau đó lại càng lún càng sâu.
Không thể thoát ra được nữa.
Giải thích xong, anh không nói thêm lời nào.
Cũng không ngẩng đầu lên.
Chỉ đứng dưới ánh đèn, gương mặt tái nhợt, chờ đợi phán quyết của tôi.
13
Thật ra trong khoảnh khắc đó tôi đã mềm lòng.
Nhưng cơn giận vì bị lừa dối còn lớn hơn.
Vì thế tôi chỉ im lặng vài giây ngắn ngủi rồi xách túi đứng dậy bỏ đi.
“Mạnh Đào!”
Trần Hoài đột nhiên ngẩng đầu.
Anh muốn kéo tay tôi, giọng đầy sốt ruột, đáy mắt đỏ hoe:
“Anh biết là anh sai, anh rất xin lỗi, nhưng anh không hề muốn lừa gạt tình cảm của em. Anh thật sự thích—”
“Im đi.”
Tâm trạng tôi rối bời.
Giọng nói lạnh lùng:
“Tôi không muốn ấn tượng về anh tệ hơn nữa, nên bây giờ anh cứ im lặng là được.”
Mắt Trần Hoài càng đỏ hơn.
Tôi không thèm nhìn anh thêm lần nào.
Trực tiếp rời khỏi phòng riêng.
Rời khỏi nhà hàng, tôi đi thẳng về khách sạn.
Thu dọn hành lý xong liền đến ga tàu, mua chuyến tàu gần nhất để trở về.
Qua kiểm tra an ninh xong, sắp vào ga rồi.
Tôi vẫn không nhịn được quay đầu nhìn lại.
Quả nhiên.
Trần Hoài đang đứng cách đó không xa.
Ánh mắt vừa kiềm chế vừa cẩn thận nhìn về phía tôi.
Khoảnh khắc bốn mắt giao nhau.
Tôi nhìn thấy mắt anh đỏ lên.
Tâm trạng càng thêm bực bội.
Tôi không do dự nữa, dứt khoát quay người bước vào ga.
Những ngày sau đó, tâm trạng tôi đều không tốt lắm.
Yêu đương thành ra thế này đúng là vừa bực bội vừa buồn cười.
Trần Hoài biết tôi khó chịu nên cũng không dám làm phiền quá nhiều.
Thỉnh thoảng chỉ gửi vài tin nhắn.
Hoặc đặt trà sữa, bánh ngọt hay hoa tươi cho tôi.
Nhận thì trong lòng khó chịu.
Vứt đi lại thấy tiếc.
Cứ thế càng lúc càng phiền.
Cuối cùng tôi trực tiếp chặn anh hai ngày để bình tĩnh lại.
Lại đến cuối tuần.
Mấy bạn cùng phòng rủ nhau đi dạo phố.
Họ đều biết tâm trạng tôi gần đây không tốt nên nhất quyết kéo tôi đi thư giãn.
Suốt dọc đường vừa ăn vừa chơi.
Tâm trạng tôi cũng khá hơn nhiều.
Nhưng không biết có phải ảo giác hay không.
Tôi luôn cảm thấy có người đang nhìn mình.
Cảm giác ấy đạt đến đỉnh điểm khi tôi đi vệ sinh ra và tạm thời đi một mình.
Lần này tôi không do dự nữa.
Đột ngột quay đầu nhìn về phía sau—
Ánh mắt lập tức chạm phải một đôi mắt xa lạ.
Là một chàng trai có ngoại hình khá tuấn tú.
Vừa nhìn thấy tôi, anh ta đã cười rạng rỡ.
Còn hưng phấn vẫy tay với tôi.
Tôi hoàn toàn không hiểu gì.
Ai vậy?
Đang còn ngơ ngác thì đối phương đã chạy vài bước tới trước mặt tôi.
Vươn tay xoa đầu tôi—
“Tiểu Đào! Vợ ơi! Không ngờ lại gặp em ở đây!!”
Tôi lập tức đứng hình.
Cái gì cơ???
Còn chưa kịp hoàn hồn.
Trên vai đột nhiên truyền tới một lực kéo mạnh.
Bá đạo, ngang ngược, không cho phép từ chối, kéo tôi về phía sau!
Ngay giây tiếp theo, giọng nói quen thuộc của Trần Hoài vang lên phía sau:
“Cậu đang gọi ai là vợ vậy?!”
14
Cảm nhận lực siết trên vai, cả người tôi hoàn toàn ngơ ngác.
Chuyện gì vậy trời???
Chàng trai trước mặt cũng sững người, sau đó bất mãn cau mày, tức giận nhìn người phía sau tôi:
“Anh là ai nữa? Chuyện giữa tôi và bạn gái tôi liên quan gì đến anh? Mau buông tay ra!”
Trần Hoài cười lạnh một tiếng, vẫn giữ chặt tôi:
“Bạn gái cậu? Cậu là cái thá gì mà dám đào góc tường ngay trước mặt tôi?!”
Chàng trai tức đến muốn hộc máu:
“Đào cái gì mà đào! Bọn tôi quen nhau gần một tháng rồi! Tôi mới là bạn trai chính thức của cô ấy!”
“Một tháng?”
Trần Hoài hơi nheo mắt, không biết nghĩ tới điều gì mà sắc mặt khẽ thay đổi.
“Đương nhiên! Một tháng!”
Thấy vậy, chàng trai đối diện định kéo tôi ra khỏi lòng Trần Hoài, miệng cũng không chịu thua:
“Nhìn vẻ mặt anh là biết rồi, anh mới là kẻ đến sau đúng không! Đồ mặt dày đi quyến rũ bạn gái người khác!”
Chaporia
Bình Luận (0)