Nhưng Trần Hoài hoàn toàn không buông tay, chỉ cúi đầu nhìn tôi, đáy mắt đỏ hoe:

“Tiểu Đào…”

“Đủ rồi!”

Cuối cùng đầu óc tôi cũng thông suốt.

Tôi hất tay chàng trai xa lạ đang nắm cổ tay mình ra, rồi thoát khỏi vòng tay Trần Hoài, vừa tức vừa xấu hổ:

“Cả hai người đều không phải bạn trai tôi, ở đây la hét cái gì chứ!”

Trần Hoài mím môi, không lên tiếng.

Chàng trai xa lạ lại vô cùng bất mãn:

“Tiểu Đào, sao em có thể nói vậy? Dù chúng ta vẫn chưa kịp gặp mặt, nhưng tháng trước em đã đồng ý lời tỏ tình của anh rồi mà!”

Nghe vậy, tôi đang định mở miệng thì bạn cùng phòng vừa từ nhà vệ sinh đi ra.

Nhìn thấy tình hình căng thẳng này, cô ấy cũng sững người:

“Từ Kiều? Sao anh lại ở đây? Đây… là chuyện gì vậy?”

Từ Kiều?

Cái tên này có chút quen tai.

Hình như là nhân vật nổi tiếng của trường bên cạnh.

Từ Kiều nghiến răng:

“Chuyện gì còn không nhìn ra sao? Có người muốn cướp bạn gái tôi!”

Trần Hoài trầm mặt:

“Cậu bớt nói bậy đi, Mạnh Đào chẳng có quan hệ gì với cậu cả!”

“Bọn tôi quen nhau một tháng rồi—”

“Đủ rồi, cả hai câm miệng cho tôi!”

Tôi ngắt lời cuộc cãi vã của họ rồi nhìn Từ Kiều trước:

“Anh nói tôi là bạn gái anh, bằng chứng đâu?”

Từ Kiều lập tức lấy điện thoại ra:

“Chuyện này còn giả được sao? Chúng ta nhắn tin hơn một tháng rồi!”

Tôi liếc nhìn đoạn trò chuyện mà anh ta gọi là bằng chứng.

Khi nhìn thấy ảnh đại diện quen thuộc kia, tôi tức đến bật cười.

15

“Anh nói đây là tôi?”

Tôi chỉ vào ảnh đại diện hỏi.

Từ Kiều gật đầu:

“Đương nhiên! Em từng gửi ảnh cho anh, anh không thể nhận nhầm được!”

Trần Hoài đứng phía sau nhìn một cái rồi bật cười khinh thường.

Từ Kiều lập tức nổi đóa:

“Anh cười cái gì?!”

Trần Hoài châm chọc:

“Cười cậu ngu. Yêu đương với một thằng con trai suốt một tháng mà chẳng nhận ra.

Đúng vậy.

Bạn gái quen suốt một tháng của Từ Kiều vốn không phải tôi.

Mà là tài khoản của Thường Gia Hoài!

Tên tra nam này không chỉ lừa con gái, còn giả gái để lừa cả đàn ông.

Đỉnh thật.

Quá đỉnh luôn.

“Tôi còn thắc mắc tháng này Thường Gia Hoài tiêu tiền sao hào phóng thế, cứ tưởng cậu ta gom tiền từ mấy cô bạn gái. Hóa ra là giả gái câu được một con cá lớn.”

Trần Hoài nhìn Từ Kiều đang chết lặng, không hề có chút thương hại nào, chỉ toàn chế giễu:

“Cái người mà cậu gọi là bạn gái chính là bạn cùng phòng của tôi. Cậu ta dùng thân phận và ảnh của Mạnh Đào để lừa cậu yêu đương. Mạnh Đào là bạn gái của tôi, không phải của cậu!”

Sắc mặt Từ Kiều lúc xanh lúc trắng.

Im lặng thật lâu mới nghẹn ra được một câu chửi.

“Cần tôi cho cậu địa chỉ của cậu ta không?”

Trần Hoài khoanh tay nhìn anh ta, bộ dạng của một kẻ chiến thắng:

“Tôi còn có thể gọi xe giúp cậu.”

Gân xanh trên trán Từ Kiều giật liên hồi.

Anh ta hung dữ trừng mắt nhìn Trần Hoài:

“Anh đắc ý cái gì? Dù tôi bị lừa, nhưng Mạnh Đào vừa rồi cũng nói rồi, anh cũng không phải bạn trai chính thức của cô ấy! Bớt ra vẻ đi!”

Trần Hoài hơi nheo mắt, hàm dưới siết chặt hơn vài phần.

Từ Kiều chẳng thèm để ý tới anh nữa mà quay sang nhìn tôi:

“Tiểu Đào, nếu em không có bạn trai chính thức, có thể cho anh một cơ hội được không? Anh… anh thật sự rất thích em, hay là chúng ta cứ thuận nước đẩy thuyền…”

“Coi tôi là người chết à?!”

Cuối cùng Trần Hoài vẫn không nhịn nổi.

Anh đấm thẳng một cú vào Từ Kiều, tức giận đến cực điểm:

“Bất kể Mạnh Đào có bạn trai hay không, tôi cũng là người quen cô ấy trước! Muốn làm người thứ ba thì cậu còn phải xếp hàng phía sau!”

16

Tôi cũng không ngờ mọi chuyện lại phát triển thành thế này.

Chỉ có thể đứng bên cạnh hét lên bảo họ đừng đánh nữa.

Hai người cao lớn tương đương, chẳng ai chiếm được lợi thế.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...