Tôi nghĩ, nếu mình cũng biết thật nhiều thứ giống Bùi Thiến thì bố mẹ có thường xuyên đến thăm mình hơn không?

Thế là tôi ôm chiếc ghế nhỏ, ngồi nghe giảng rất nghiêm túc.

Nhưng bố mẹ lại càng ít đến thăm tôi hơn.

Họ có rất nhiều lý do.

“Hôm nay trời nắng quá, Thiến Thiến ra nắng sẽ bị choáng.”

“Con bé mong buổi hòa nhạc này rất lâu rồi, nếu đi thăm con thì sẽ không kịp.”

Thế nhưng có một buổi sáng, bố mẹ lại bất ngờ xuất hiện.

Điều khiến tôi kinh ngạc hơn nữa là họ nói muốn đón tôi về nhà ở một ngày.

Tôi cau mày nhìn mẹ.

Mẹ cũng cau mày đánh giá tôi từ trên xuống dưới.

“Cuối cùng cũng có chút dáng vẻ con gái rồi.”

“Nhưng tóc phải cắt bớt đi, rối như tổ quạ vậy.”

“Lần này mua cho con chiếc váy lụa thật, phải biết giữ gìn.”

Nói một hồi, cuối cùng bà mới vào chuyện chính.

“Bố mẹ có người bạn, chú Phong và dì Từ ấy, con còn nhớ không?”

“Cả gia đình họ mới từ nước ngoài về cách đây không lâu, bố mẹ muốn đưa con tới nhà họ chơi.”

“Đến đó phải ngoan ngoãn một chút, không được làm bố mẹ mất mặt.”

Tôi đáp một tiếng rồi chậm rãi nói:

“Có Bùi Thiến là đủ rồi mà, đâu cần đến con.”

Nhưng mẹ lập tức lắc đầu.

“Không được.”

“Nhà họ Phong có một cặp sinh đôi.”

“Nếu nhìn thấy con và Thiến Thiến là một cặp chị em sinh đôi, chắc chắn họ sẽ cảm thấy thân thiết hơn.”

8

Đó là lần đầu tiên sau hơn ba năm tôi trở về nhà.

Nhưng trong lòng tôi lại chẳng có bao nhiêu mong đợi.

Bố mẹ cũng không để ý đến tôi.

Họ chỉ mải nói chuyện với nhau.

Bố nói: “Nếu lần này hợp tác thành công, công ty chúng ta sẽ tiến thêm một bước lớn.”

Mẹ cười đáp: “Có gì khó đâu.”

“Anh trai nhà họ Phong trước đây từng gặp Thiến Thiến, còn rất quan tâm con bé.”

“Lần này em trai cũng trở về rồi, nếu nó cũng thích Thiến Thiến…”

Bà che miệng cười.

“Ông xã, anh nói xem sau này Thiến Thiến nên gả cho anh trai hay em trai đây?”

Bố vừa xoay vô lăng vừa bật cười.

“Chẳng phải vẫn còn Quả Quả sao?”

“Nếu hai chị em nhà mình vừa khéo gả cho hai anh em nhà họ…”

Mẹ lập tức bật cười chế nhạo.

“Đừng nằm mơ.”

“Với bộ dạng của Bùi Quả, người ta sao có thể muốn cưới nó làm con dâu được.”

Có thể nhìn ra cả nhà đều vô cùng coi trọng lần gặp mặt này.

Mẹ thậm chí còn không kiểm tra hay lau chùi vali của tôi vì sợ tôi mang bụi bẩn và vi khuẩn về nhà.

Điều kỳ lạ là lần này Bùi Thiến cũng không bị dị ứng.

Em ấy thậm chí chẳng buồn nhìn tôi lấy một cái.

Suốt quãng đường, em chỉ cầm một cuốn sổ nhỏ rồi chăm chú học thuộc lòng.

Trước khi ra khỏi nhà, hai chị em còn mặc váy cùng kiểu.

Em ấy mặc màu hồng phấn.

Còn tôi mặc màu xanh nhạt.

Tôi vừa định mở miệng nói gì đó thì Bùi Thiến đã bật cười trước.

“Sao vậy?”

“Lại muốn tranh váy với em à?”

“Bùi Quả, với cái mặt bánh bao và cái mũi tẹt của chị thì dù có mặc váy đỏ cũng chẳng đẹp đâu, tự biết lượng sức mình đi.”

Để buộc tóc cho hai chị em, mẹ không tránh khỏi phải ngắm nghía qua lại.

Đột nhiên bà nói:

“Dạo này Bùi Quả cũng lớn ra rồi.”

“Nhìn thoáng qua, lông mày và đôi mắt có hơi giống Thiến Thiến.”

Niềm vui trong lòng tôi còn chưa kịp nảy mầm.

Mẹ đã bổ sung thêm một câu:

“Nhưng về khí chất thì vẫn còn kém xa.”

Thế là vẻ mặt Bùi Thiến lập tức chuyển từ âm u sang rạng rỡ.

Tôi đã quen với chuyện mọi ánh hào quang đều thuộc về em ấy.

Nhưng gia đình bạn của mẹ lại nhiệt tình hơn tôi tưởng.

Dì Từ kéo một tay tôi, một tay Bùi Thiến rồi liên tục khen ngợi:

“Ôi trời, đúng là có phúc quá.”

“Có được hai cô con gái xinh như nụ hoa thế này.”

Thật sao?

Tôi cũng được xem là một bông hoa sao?

Bùi Thiến mới giống hoa.

Còn tôi chắc chỉ là cỏ dại.

Lộn xộn, khó coi, chẳng có giá trị gì.

Chỉ thích hợp mọc ngoài đồng hoang rồi mặc cho gió mưa vùi dập.

Tôi cúi đầu, dùng mũi giày cọ cọ lên họa tiết trên tấm thảm.

Ở phía bên kia, mẹ cũng đang hết lời khen ngợi con trai nhà họ Phong.

Bà ôm ngực cảm thán:

“Đây là Phong Sách và Phong Doãn phải không?”

“Đẹp trai quá, đến Thiến Thiến nhà chúng tôi cũng bị hai đứa làm lu mờ rồi.”

Tôi âm thầm trợn mắt.

Trong lòng nghĩ mẹ đúng là khoa trương quá mức.

Nhưng ngay giây tiếp theo, tôi lập tức ngây người.

Bởi vì đây cũng là lần đầu tiên tôi nhìn thấy những cậu con trai đẹp đến vậy.

Hơn nữa còn là hai người.

Dung mạo của họ có vài phần giống nhau.

Chỉ là người anh trông ôn hòa và điềm đạm hơn, trên người mang theo khí chất thư sinh.

Còn người em mỗi khi cười sẽ lộ ra hai chiếc răng khểnh, đôi mắt sáng lấp lánh như những vì sao.

9

Đột nhiên tôi cảm thấy việc mẹ thiên vị Bùi Thiến cũng có lý do của nó.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...