Những đứa trẻ xinh đẹp vốn dĩ đã rất dễ được yêu thích.

Ví dụ như Phong Sách và Phong Doãn.

Bởi vì họ đẹp nên ngay cả tôi cũng không nhịn được mà nhìn thêm vài lần.

Nhưng tôi đã sớm hiểu rằng những thứ mẹ và Bùi Thiến thích thì tôi không được phép chạm vào.

Vì thế tôi chỉ lặng lẽ ngậm miệng.

Tôi nhìn Bùi Thiến trò chuyện với Phong Sách về âm nhạc, hội họa và triết học.

Lại nhìn em ấy nói chuyện với Phong Doãn về thể thao, thi đấu và mô hình cơ giáp.

Đến lúc này tôi mới hiểu.

Hóa ra những thứ Bùi Thiến học thuộc từ sáng chính là sở thích của hai anh em nhà họ Phong.

Chắc hẳn là mẹ chuẩn bị cho em ấy từ trước.

Trong bữa ăn, tôi hoàn toàn không chen vào được câu chuyện của họ.

Mà tôi cũng chẳng muốn chen vào.

Đúng lúc ấy, bên ngoài cửa sổ đột nhiên vang lên một tiếng mèo kêu.

Sắc mặt của Phong Sách và Phong Doãn lập tức thay đổi.

Hai người đồng thời lao đến bên cửa sổ nhìn ra ngoài.

Trên một cành cây rất cao có một con mèo đen đang đứng chênh vênh.

Ngay lập tức cả nhà họ Phong đều cuống cuồng lên.

Chú Phong dẫn đầu đi tìm dụng cụ cứu mèo.

Dì Từ thì giải thích với mọi người:

“Tiểu Than mới được mang về nhà không lâu, hai đứa nhỏ này cưng nó như bảo bối.”

Cành cây quá rậm nên không thể dựng thang lên được.

Con mèo cứ đi qua đi lại, tiếng kêu cũng ngày càng yếu ớt.

Ai nấy đều sốt ruột đến đổ đầy mồ hôi.

Ngay cả Bùi Thiến cũng tỏ vẻ lo lắng.

“Nó đang run kìa, tội nghiệp quá.”

Nói dối.

Rõ ràng em ấy không thích mèo.

Năm chín tuổi, tôi chỉ mới chạm vào một con mèo hoang.

Vậy mà em ấy đã nói mình khó thở đến mức không thể hít vào.

Ngày hôm đó, một tay mẹ giữ chặt cánh tay tôi không cho chạy, tay còn lại thì ra sức véo vào mặt trong đùi tôi.

“Bùi Quả, có phải con muốn hại chết Thiến Thiến không?”

“Hại chết nó rồi, con sẽ trở thành đứa con duy nhất trong nhà chứ gì?”

Tôi đau đến mức tưởng như chết đi sống lại.

Nhưng nhìn dáng vẻ của mẹ khi ấy, dường như bà còn đau đớn hơn cả tôi.

Mẹ kéo tôi vào phòng tắm.

Bà thậm chí còn chẳng buồn đun nước nóng mà trực tiếp dùng vòi sen xả lên cơ thể trần trụi của tôi.

Nếu thật sự là lông mèo trên người tôi khiến Bùi Thiến dị ứng thì tôi nhận lỗi.

Nhưng khi run cầm cập bước ra khỏi phòng tắm, tôi lại nhìn thấy Bùi Thiến đang ngồi ngay ngắn trên ghế sofa.

Em ấy lè lưỡi làm mặt quỷ với tôi.

Trong đôi mắt còn lóe lên một tia đắc ý đầy khiêu khích.

Ba ngày sau, bố mẹ nhận được tờ quảng cáo của viện dưỡng lão.

Rồi họ bắt đầu thương lượng với tôi.

“Quả Quả, con đến sống ở viện dưỡng lão này được không?”

Có lẽ vì nhớ lại những giọt nước mắt và tủi thân năm đó.

Nên chiếc váy xinh đẹp trên người, dáng vẻ ngoan ngoãn thanh lịch, cùng hình tượng búp bê mà mẹ muốn trưng bày bỗng trở nên vô cùng chướng mắt.

Tôi bật dậy, đá văng đôi dép lấp lánh dưới chân rồi kéo phăng chiếc váy dài vướng víu trên người.

Trong tiếng kinh hô của tất cả mọi người, tôi lao vút lên cây.

Con mèo được cứu xuống.

Từ đầu đến cuối chỉ mất đúng một phút.

Tôi mặt không cảm xúc, hai tay ôm con mèo rồi đưa về phía hai anh em nhà họ Phong.

“Hai người, ai muốn ôm nó?”

Cùng lúc đó, cả hai đều đưa tay ra.

Bốn bàn tay chạm nhau giữa không trung.

Phong Sách không động đậy.

Nhưng Phong Doãn lại bước lên một bước rồi ôm lấy con mèo.

Ánh mắt cậu ấy chạm phải ánh mắt tôi.

Ngay lập tức, mặt cậu ấy đỏ bừng lên.

Cậu lắp bắp nói:

“Cậu… cậu giỏi thật đấy.”

“Cảm ơn cậu.”

10

Từ nhỏ đến lớn, mỗi lần nhìn thấy tôi trèo cây, mẹ đều sa sầm mặt mắng tôi chẳng ra dáng con gái.

Nhưng lúc này, con mèo nhỏ đang nằm ngoan ngoãn bên chân tôi, còn mọi câu chuyện trên bàn ăn đều xoay quanh tôi.

Bất kể câu trả lời của tôi ngắn gọn đến đâu, bất kể tôi diễn đạt vụng về thế nào, Phong Sách và Phong Doãn vẫn luôn tìm đủ đề tài để nói chuyện.

“Sao cậu biết trèo cây vậy?”

“Cậu cũng đang học violin à?”

“Gần đây cậu đọc sách gì?”

Ngay cả chú Phong cũng chủ động gắp thức ăn cho tôi rồi cười nói:

“Quả Quả, nếm thử món gà hầm hạt dẻ này đi.”

Tôi ăn ngon lành đến mức đôi mắt cũng cong lên vì vui vẻ.

Thấy vậy, dì Từ bật cười hỏi:

“Thích lắm sao? Có muốn gói mang về không?”

Mẹ ở bên cạnh liên tục nháy mắt ra hiệu cho tôi.

Nhưng tôi vẫn thẳng thắn trả lời:

“Đúng ạ, ngon lắm. Dì có thể cho cháu thêm một ít được không? Cháu muốn mang về ăn cùng bạn.”

Dì Từ nghe xong càng cười vui vẻ hơn.

“Quả Quả có khẩu vị giống dì đấy.”

“Hôm nay chỉ có mỗi món này là dì tự tay nấu thôi.”

Dường như bất kể tôi làm gì, họ cũng đều thích.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...