Và họ cũng đang cố gắng hết sức để khiến tôi vui vẻ.
Trong lòng tôi bất giác dâng lên một cảm giác phấn khích.
Nhưng khi ánh mắt vô tình lướt qua Bùi Thiến…
Tôi thấy vẻ mặt em ấy như sắp khóc.
Ngay khoảnh khắc đó, tôi thật sự muốn cầm chiếc cốc trên bàn rồi đập thẳng vào gương mặt xinh đẹp kia.
Tôi không hiểu.
Em ấy đã được khen ngợi suốt mười ba năm.
Chẳng lẽ nhường cho tôi một lần thôi cũng không được sao?
Đây là lần đầu tiên trong đời, ánh hào quang thuộc về tôi nhiều hơn hẳn Bùi Thiến.
Nói thật, cảm giác ấy khiến tôi có chút lâng lâng.
Nhưng vừa bước ra khỏi cổng nhà họ Phong, Bùi Thiến đã trừng mắt nhìn tôi.
Em ấy lạnh lùng nói:
“Bùi Quả, chị nghĩ em sẽ ghen tị với chị à?”
“Đừng mơ, em không hề.”
“Bởi vì chẳng bao lâu nữa, chú dì sẽ phát hiện ra chị có cả một xe tải khuyết điểm.”
“Đến lúc đó, họ sẽ không thích chị nữa.”
Nghe những lời ấy, tôi cảm thấy như vừa nuốt phải một nắm mùn cưa, cổ họng khô khốc và nghẹn đắng.
Liệu có thật không?
Những khuyết điểm mà bố mẹ và em gái luôn ghét bỏ…
Ít nói.
Ít cười.
Không sạch sẽ.
Không biết lễ phép.
Liệu nhà họ Phong cũng sẽ phát hiện ra sao?
Tôi đột nhiên cảm thấy lo lắng, cũng bắt đầu thấy sợ hãi.
Tại sao mình lại muốn thể hiện bản thân chứ?
Đáng lẽ tôi không nên đến đây.
Đáng lẽ tôi nên mãi mãi trốn trong góc tối.
Như vậy tôi có thể yên tâm làm một đứa trẻ bị lãng quên.
Thay vì ngày ngày thấp thỏm lo sợ không biết khi nào họ sẽ thu lại sự yêu mến ấy.
Vừa rời khỏi nhà họ Phong, mẹ đã bắt đầu tính toán chuyện mời gia đình họ đến nhà chơi.
Đột nhiên bà vỗ trán một cái.
“Nếu họ tới mà phát hiện trong nhà chỉ có một đứa con…”
Nói tới đây, mẹ quay đầu nhìn tôi, trên mặt nở nụ cười rạng rỡ.
11
“Bùi Quả, con sắp được chuyển về nhà ở rồi, có vui không?”
Từ năm chín tuổi đến năm mười ba tuổi.
Tôi đã sống ở viện dưỡng lão suốt bốn năm.
Nơi đó từ lâu đã trở thành nhà của tôi.
Vậy mà bây giờ mẹ lại muốn cướp mất ngôi nhà ấy.
Tôi tức giận đến mức hét lên.
Mặt mẹ lập tức tái xanh.
“Đứa trẻ này đúng là không biết điều! Cho con về nhà ở, tại sao con lại phản đối?”
“Chẳng lẽ chúng ta không phải người thân của con sao? Chẳng lẽ mẹ không có công sinh thành với con sao? Chính vì tính cách khó chịu như thế nên bố mẹ mới thích Thiến Thiến mà không thích con.
”
Tôi nghẹn ngào đáp:
“Đúng vậy, vậy mẹ đừng thích con nữa, cứ để con sống ở viện dưỡng lão cả đời đi.”
Mẹ tức đến bật cười.
“Tiền viện dưỡng lão không phải mẹ trả sao? Mỗi tháng tám nghìn tệ đấy!”
“Bùi Quả, con thử đếm xem cả Trung Quốc có bao nhiêu gia đình dám chi tám nghìn tệ mỗi tháng cho một đứa trẻ? Con ăn của mẹ, dùng của mẹ, lấy tư cách gì mà không nghe lời mẹ?”
Tôi òa khóc.
Khóc đến khản cả giọng.
Cuối cùng mẹ vẫn phải đưa tôi trở lại viện dưỡng lão.
Nhưng dù đã quay về, tôi vẫn khóc không ngừng như thể muốn khóc hết cả mạng sống.
Mặc cho mẹ véo tay hay vặn đùi tôi, tôi vẫn không chịu nín.
Các ông bà trong viện lần lượt tới xem.
Ai cũng muốn nói gì đó nhưng rồi lại lặng lẽ lui ra.
Đợi đến khi mẹ rời đi, mọi người mới bước tới lau nước mắt cho tôi.
“Về nhà đi, Quả Quả.”
“Đừng giận mẹ nữa.”
Tôi khóc đến mệt lả, giọng nói cũng mơ hồ.
“Nhưng mẹ không thích cháu, còn mọi người thì thích cháu.”
Mấy ông bà nhìn nhau rồi dịu dàng nói:
“Trên đời này làm gì có người mẹ nào không yêu con mình chứ. Quả Quả à, cháu hãy cho mẹ thêm một cơ hội.”
Ông bà đều rất thương tôi.
Tôi nghĩ họ sẽ không lừa mình.
Vì thế tôi tin.
Sau khi chuyển về nhà, mọi thứ gần như không thay đổi.
Chỉ có điều phòng ngủ của tôi đã bị biến thành kho chứa đồ.
Thế là bố dọn phòng làm việc của mình cho tôi ở.
Bố mẹ đều nói:
“Một nhà bốn người lại đoàn tụ rồi, như vậy cũng tốt mà.”
Nhưng tôi biết họ cũng không quen.
Mỗi lần làm bữa sáng, mẹ vẫn chỉ nấu phần ăn cho ba người.
Có lần bố lái xe chở cả nhà ra ngoài.
Mẹ và Bùi Thiến vừa lên xe, bố đã đạp ga chạy mất.
Tôi đứng lại tại chỗ chờ suốt hai mươi phút.
Mãi một lúc sau họ mới quay lại đón tôi.
Tôi không phàn nàn, nhưng Bùi Thiến thì có.
Em ấy cau có nói:
“Bùi Quả, chị làm lỡ giờ xem phim của em rồi.”
12
Nhưng gia đình họ Phong vẫn chưa tới chơi.
Chú dì nói công việc vừa chuyển về trong nước nên quá bận, không thể sắp xếp thời gian.
Mẹ tuy thất vọng nhưng cũng tỏ vẻ thông cảm.
Ở một diễn biến khác, bà làm thủ tục chuyển trường cho tôi.
Ngôi trường mới chính là trường quý tộc mà Bùi Thiến đang theo học.
Phong Sách và Phong Doãn cũng học ở đó.
Chaporia
Bình Luận (0)