Hai người họ lớn lên ở nước ngoài, nghe nói tiếng Trung không có vấn đề gì, nhưng khả năng viết lách lại khá yếu.

Bùi Thiến lập tức chủ động đề nghị giúp họ học bổ túc.

Phong Sách không tỏ thái độ gì.

Còn Phong Doãn chỉ nhìn tôi rồi nói:

“Hay là Quả Quả cũng tham gia đi? Chúng ta học kèm một đối một.”

Vậy rốt cuộc là ai dạy ai đây?

Giống như mọi khi, giữa tôi và Bùi Thiến luôn là em ấy được chọn trước.

Em ấy chọn Phong Sách.

Vậy tôi phụ trách Phong Doãn.

Khoảnh khắc nhìn thấy tôi im lặng còn Bùi Thiến đã đưa ra lựa chọn, Phong Sách bỗng trầm mặc.

Nhưng Phong Doãn thì vô cùng vui vẻ.

Người vui không chỉ có cậu ấy.

Bố mẹ tôi cũng rất vui.

Họ còn thuê người dọn dẹp lại toàn bộ căn nhà, chuẩn bị đủ loại trái cây và đồ ăn vặt.

Bùi Thiến còn khoa trương hơn, chỉ riêng việc trang điểm và làm tóc đã mất tròn ba tiếng đồng hồ.

Bốn người chúng tôi mỗi người ngồi một góc phòng khách.

Dù không muốn nghe, giọng nói nũng nịu của Bùi Thiến vẫn liên tục lọt vào tai tôi.

Tôi ngáp liên tục.

Phong Doãn cũng đặt bút xuống.

Rồi cậu ấy lại bắt đầu hỏi đủ thứ.

“Quả Quả, cậu biết trèo cây từ năm mấy tuổi vậy? Cậu còn biết làm gì nữa? Bắt chim, bắt cá, những thứ đó cậu cũng biết à?”

Cậu ấy có quá nhiều câu hỏi.

Cuối cùng tôi dứt khoát nói:

“Cậu còn muốn chơi gì nữa?”

“Tôi dẫn cậu đi hết.”

Khi trở về từ khu rừng nhỏ gần nhà, cả hai chúng tôi đều ướt sũng.

Nhưng Phong Doãn lại cười đến mức không khép nổi miệng.

Vừa về tới nơi, cậu ấy đã chạy tới khoe với Phong Sách chiếc xô cá trong tay.

“Con này là Quả Quả bắt.”

“Con này cũng là…”

Phong Sách nhướng mày hỏi:

“Cậu còn biết bắt cá à?”

Phong Doãn lập tức cười ngượng.

“Con này cũng là Quả Quả bắt, em định bắt, nhưng thứ em bắt được là…”

Ngón tay của cô ấy.

Lúc đó tôi chỉ lo hét lên:

“Cá chạy rồi!”

“Phong Doãn, cá chạy rồi!”

Còn Phong Doãn lại cúi người đứng yên thật lâu.

Ánh mặt trời chiếu lên mặt khiến cả khuôn mặt cậu ấy đỏ bừng.

Nhìn chiếc áo sơ mi thương hiệu nổi tiếng trên người Phong Doãn, bố mẹ tôi đều tỏ vẻ lo lắng.

“Bùi Quả, con đúng là quá nghịch ngợm.”

“Không phải đang giúp anh Phong Doãn học bổ túc sao, sao lại chạy đến mức lấm lem bùn đất thế này? Quần áo của anh ấy rất đắt đấy!”

Nhưng Phong Doãn lập tức kéo tôi ra sau lưng mình.

Cậu ấy nghiêm túc nói:

“Đừng mắng cô ấy, là cháu tự nguyện mà.”

Tôi đứng phía sau lưng cậu ấy, nhìn thấy vành tai cậu ấy lại đỏ lên.

“… Cháu thật sự tự nguyện.”

Không biết hai anh em họ đã bàn bạc với nhau thế nào.

Lần học bổ túc tiếp theo lại đổi thành tôi dạy Phong Sách, còn Bùi Thiến dạy Phong Doãn.

Nhưng được một lúc, tôi lại dẫn Phong Sách tới khu rừng nhỏ gần nhà.

Thật ra tôi rất sợ làm bẩn chiếc áo sơ mi trắng của cậu ấy.

Dù sao nhìn Phong Sách cũng là kiểu người ôn nhu như ngọc.

Thế nhưng ngắm hoa, ngắm cây hay bắt ve sầu, việc gì cậu ấy cũng thấy thú vị.

Đang đi thì phía sau bỗng vang lên tiếng gọi.

Một người vừa chạy tới vừa vui vẻ vẫy tay.

Là Phong Doãn.

Cậu ấy cười tươi rói.

“Quả Quả, đừng bỏ lại tớ chứ. Mọi người cùng đi nào.”

Thế là tôi giống như một hướng dẫn viên du lịch, dẫn hai anh em họ dạo khắp khu rừng nhỏ.

Mãi tới khi đã chơi gần hết cả buổi chiều, tôi mới đột nhiên giật mình nhận ra.

Chúng tôi vậy mà lại không hề dẫn theo Bùi Thiến.

13

Không ngoài dự đoán, Bùi Thiến nổi giận.

Em ấy tức tối nói:

“Em cũng muốn đi mà, nhưng em chưa bôi kem chống nắng.”

“Chỉ mấy phút thôi mà Phong Doãn đã chạy mất dạng.”

“Tại sao bọn họ cứ thích tìm Bùi Quả chứ?”

“Rõ ràng em đẹp hơn chị ấy, cũng chu đáo hơn chị ấy.”

Mẹ lập tức an ủi:

“Có lẽ vì nó giống một đứa trẻ quê mùa, đơn giản nên thấy mới mẻ thôi.”

“Nhưng con cứ yên tâm.”

“Trước sau gì họ cũng sẽ hiểu, con mới là viên ngọc quý của nhà họ Bùi.”

Nghe được câu đó, Bùi Thiến lại lập tức biến thành một chú gà trống đầy khí thế.

Mỗi lần gặp tôi trên cầu thang, em ấy nhất định phải cố tình đụng vai tôi.

Lúc ăn sáng, nếu nhìn thấy quả trứng luộc bị nứt vỏ, em ấy cũng sẽ bỏ sang đĩa của tôi.

Nếu tôi không ăn, em ấy sẽ mách mẹ rằng tôi lãng phí thức ăn.

Nếu tôi ăn, em ấy lại vỗ tay cười lớn.

“Đây là quả trứng xấu.”

“Chị cũng giống như nó vậy.”

“Bùi Quả, chị xấu như thế, chẳng ai thích chị đâu.”

Có lần, em ấy còn tặng tôi một món quà.

Hộp quà được gói rất đẹp.

Nhưng khi mở ra, bên trong chỉ là một chiếc gương nhỏ.

Tôi hoàn toàn không hiểu ý em ấy.

Còn Bùi Thiến thì ôm bụng cười không ngừng.

“Em muốn chị soi gương nhiều hơn.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...