20px

Nếu là tôi thích ai đó, chắc chắn tôi sẽ không như vậy.

Vậy tôi thích ai nhỉ?

Là Phong Sách?

Hay là Phong Doãn?

Tôi âm thầm so sánh hết lần này đến lần khác.

Nhưng vẫn không tìm được đáp án.

Cuối cùng tôi mở hai lá thư ra đọc.

Trình độ viết văn của cả hai người họ quả thật đã tiến bộ rất nhiều.

Nhưng xét về nội dung lẫn văn phong thì vẫn không bằng lá thư của đội trưởng đội bóng rổ.

Bởi vì cả hai người đều không hề đánh giá ngoại hình của tôi.

Họ chỉ khuyên tôi học hành chăm chỉ.

Phong Doãn viết:

“Cậu nhất định sẽ đánh bại Bùi Thiến.”

Còn Phong Sách thì viết:

“Người cậu cần đánh bại không phải là Bùi Thiến, mà là chính bản thân yếu đuối và bất lực trước đây của cậu.”

Tôi gấp thư lại rồi ném vào giá sách.

Sau đó ngoan ngoãn mở tài liệu tham khảo ra, làm thêm mấy bộ đề nữa.

18

Thành tích của tôi ngày càng tốt hơn.

Có những môn thậm chí đã đủ sức ngang ngửa với Bùi Thiến.

Tôi chỉ đưa bài thi cho bố mẹ xem đúng một lần rồi không bao giờ đưa nữa.

Bởi vì họ nói:

“Con được một lần điểm tuyệt đối mà đã vội khoe khoang với chúng ta sao?”

“Bùi Thiến nhà mình bao nhiêu năm nay toàn điểm tuyệt đối. Có bản lĩnh thì lần nào cũng cao điểm hơn em gái đi.”

Vậy nên…

Thật sự không còn gì đáng để chia sẻ nữa.

Kỳ thi cuối học kỳ lớp mười, tôi lọt vào top mười toàn khối.

Khoảng cách với Bùi Thiến chỉ còn ba điểm.

Cuối cùng chú Phong và dì Từ cũng sắp xếp được thời gian để đến nhà chúng tôi dùng bữa.

Hôm đó, Bùi Thiến mặc một chiếc váy trắng bồng bềnh, càng làm em ấy trông nhỏ nhắn và thanh tú hơn.

Còn tôi thì rất tùy ý, chỉ mặc áo phông và váy jean như thường ngày.

Chú Phong và dì Từ vẫn như mọi khi, vừa khen Bùi Thiến vừa cười khen tôi.

“Đứa trẻ này là chúng tôi nhìn từng chút một trưởng thành lên, thật không dễ dàng.”

Nhưng mẹ lại vui vẻ tiếp lời:

“Đúng vậy, Thiến Thiến lúc nào cũng học đến tận khuya, nhìn mà tôi đau lòng muốn chết.”

“Thiến Thiến nói sau này muốn thi vào Đại học T. Hai đứa Phong Sách với Phong Doãn cũng định thi Đại học T phải không?”

“Sau này lại được làm bạn học thì đúng là có duyên.”

Chú Phong và dì Từ nhìn nhau rồi mỉm cười.

“Thi trường nào là chuyện của bọn trẻ, chúng tôi tôn trọng quyết định của chúng.

Phong Sách và Phong Doãn đồng thời quay sang hỏi tôi:

“Quả Quả, còn cậu thì sao?”

“Cậu muốn thi vào đâu?”

Tôi lắc đầu.

“Mình cũng chưa biết. Còn hai cậu muốn thi vào đâu?”

Mặc dù tôi không muốn học cùng trường với Bùi Thiến.

Nhưng nếu là Phong Sách và Phong Doãn thì cũng không tệ.

Bùi Thiến lập tức hừ lạnh.

“Đồ bắt chước.”

Ai thèm để ý em ấy chứ.

Đợi đến khi tôi vượt qua em ấy rồi xem em ấy còn đắc ý được bao lâu.

Trong kỳ nghỉ hè dài đằng đẵng đó, tôi lại bắt đầu học điên cuồng.

Phong Sách và Phong Doãn hẹn tôi đi chơi.

Tôi đều từ chối, nói rằng mình không có thời gian.

Sau đó đảo mắt một vòng rồi bổ sung:

“Hai cậu đi tìm Bùi Thiến đi, đừng tìm mình.”

Như vậy em ấy sẽ không có thời gian học bài.

Đến học kỳ sau, chẳng phải tôi sẽ dễ dàng vượt qua em ấy sao?

Tôi đắc ý tưởng tượng cảnh Bùi Thiến khóc lóc thảm thiết.

Nhưng Phong Sách và Phong Doãn đều không cười.

Không ngoại lệ, cả hai cùng chỉ vào tôi rồi nói:

“Đồ vô lương tâm.”

Tôi quá muốn đánh bại Bùi Thiến.

Và cuối cùng tôi cũng đạt được điều đó.

Đầu năm lớp mười một, tôi cao hơn em ấy mười lăm điểm.

Tôi đứng hạng tư toàn khối.

Còn em ấy tụt xuống hơn hai mươi hạng.

Tôi cầm bảng điểm, hớn hở chạy đến báo tin vui với mẹ.

Nhưng tôi không để ý rằng Bùi Thiến đang cúi đầu, tủi thân dựa vào lòng mẹ.

Quả nhiên, mẹ lập tức trừng mắt nhìn tôi.

“Sao con lại hiếu thắng như thế? Không thấy Thiến Thiến đang khóc sao?”

19

Nhưng mẹ à, tại sao không thể để con thắng một lần chứ?

Chỉ một lần thôi cũng được.

Tôi háo thắng là vì từ trước đến nay tôi chưa từng chiến thắng.

Niềm vui vừa nhen nhóm đã bị một gáo nước lạnh dội tắt.

Tôi lập tức xoay người bỏ đi, gọi xe quay về viện dưỡng lão.

Suốt dọc đường tôi đều khóc.

Nhưng vừa đến nơi, tôi lại không khóc nữa.

Bởi vì ông bà ở viện dưỡng lão đều ra đón tôi.

Mọi người vây quanh tôi, người một câu kẻ một câu.

“Đứng thứ tư à?”

“Thế là giỏi lắm rồi, Quả Quả nhà chúng ta đúng là thông minh.”

Có người còn mang dưa hấu cho tôi ăn.

Nỗi tủi thân lập tức tan biến sạch sẽ.

Tôi vắt chân ngồi trên chiếc ghế dài trong vườn, vừa ăn dưa hấu vừa nghe các ông bà kể chuyện.

Không lâu sau, bố cũng tìm đến.

Thật ra chuyện bỏ nhà đi như thế này có hơi quá đáng.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...