Tôi chột dạ nhìn bố, chuẩn bị tinh thần chỉ cần ông trách vài câu là sẽ cúi đầu nhận lỗi.
Nhưng câu đầu tiên bố nói lại là:
“Quả Quả, con phải thông cảm cho mẹ, mẹ cũng là lần đầu tiên làm mẹ mà.”
Máu trong người tôi như dồn hết lên đầu.
Tôi vốn rất muốn giữ thể diện cho bố.
Ông là người hiền lành, ngày nào cũng cười cười nói nói.
Nhưng câu nói hôm nay của ông thật sự khiến tôi tức giận.
Tôi nghẹn giọng nói:
“Nếu con tha thứ cho mẹ thì ai sẽ tha thứ cho con?”
“Con đứng thứ tư toàn khối, tại sao mẹ không khen con mà lại mắng con?”
“Mẹ là lần đầu làm mẹ, nhưng mẹ cũng từng là một đứa trẻ mà. Tại sao mẹ không thể nghĩ cho con một chút?”
Nghe vậy, sắc mặt bố lập tức thay đổi.
“Bùi Quả, tính con cay nghiệt như thế thì ai chịu nổi con?”
Vậy thì họ không cần phải chịu nữa.
Tôi quay về sống ở viện dưỡng lão, không được sao?
Bố dứt khoát nói:
“Không được! Con bướng bỉnh như thế này, nhà họ Phong sẽ nghĩ gì về chúng ta?”
Tôi đáp:
“Vậy thì con sẽ ngày nào cũng mang bảng điểm cho Bùi Thiến xem.”
“Dù sao người khóc cũng là em ấy chứ không phải con. Em ấy khóc ban ngày, khóc ban đêm, để xem hai người làm thế nào.”
“Nói thật với bố nhé, em ấy khóc càng to thì con càng vui.”
Cái tát của bố giáng xuống vừa nhanh vừa mạnh.
Má tôi nóng rát, đầu óc trống rỗng.
Tôi không thể ngờ được ông lại động tay.
Rõ ràng ông từng nói mình không đánh con gái.
Không chỉ vậy, ông còn muốn đánh tiếp.
May mà các ông bà trong viện dưỡng lão đều chạy ra, người giữ lấy eo bố, người kéo tôi vào lòng.
“Anh làm gì thế? Quả Quả là con gái ruột của anh.”
“Trẻ con có sai thì dạy dỗ đàng hoàng, đánh nó thì có ích gì?”
Bố lại nói:
“Tại sao không đánh? Nhất định phải đánh!”
“Bây giờ nó đã dám bắt nạt em gái, sau này còn dám bắt nạt cả tôi!”
Nước mắt xoay vòng trong hốc mắt, tôi cắn chặt môi, không chịu để nó rơi xuống.
Tôi nhìn thẳng vào bố, từng chữ từng chữ nói:
“Đúng vậy, con chính là muốn bắt nạt Bùi Thiến đấy. Có giỏi thì bố đánh chết con đi. Bố đánh không chết con thì con sẽ càng bắt nạt em ấy.”
Bố chỉ vào tôi, giận quá hóa cười.
“Được lắm, con có bản lĩnh.”
“Từ giờ bố không cho con tiền nữa, để xem con còn đắc ý được thế nào.”
Tôi biết bố nói được làm được.
Hơn nữa sống ở viện dưỡng lão thật sự cần tiền.
Dù tôi có thể ăn nhờ ở đậu một thời gian, nhưng đâu thể mãi như vậy, như thế chẳng phải quá mất mặt sao?
Lúc ấy tôi giống như bị đặt trên đống lửa.
Có lúc tôi muốn nhượng bộ, ngoan ngoãn về nhà nhận lỗi rồi nhìn Bùi Thiến ngày càng kiêu ngạo.
Có lúc lại nghĩ mình phải cắn răng chống đỡ, xem ai là người cúi đầu trước.
Người ta vẫn nói chuyện xấu trong nhà không nên để người ngoài biết.
Bố mẹ có thể không để ý đến tôi, nhưng họ vẫn phải để ý đến mối quan hệ với nhà họ Phong.
Chỉ tiếc là tôi đã đánh giá quá cao bản thân mình.
Bố mẹ thật sự mặc kệ tôi.
Thậm chí họ còn đưa Bùi Thiến đi du lịch giải khuây.
Khi lướt vòng bạn bè nhìn thấy bộ ảnh chín ô du lịch xinh đẹp của Bùi Thiến, tôi đột nhiên mất hết tinh thần.
Tôi không còn biết mình cố gắng học hành vì điều gì nữa.
Bố mẹ và cả Bùi Thiến đều không muốn thấy tôi xuất sắc hơn em ấy.
Chỉ cần tôi cả đời làm nền cho Bùi Thiến thì cả ba người họ đều vui vẻ.
Nếu vậy tại sao tôi không để họ vui vẻ chứ?
Ít nhất tôi cũng có thể thở phào nhẹ nhõm.
Năm chín tuổi, chẳng phải tôi đã từng thỏa hiệp, tự mình đến viện dưỡng lão sao?
Lúc bố mẹ giúp tôi thu dọn hành lý, họ thậm chí còn bỏ vào chiếc vali con gấu bông mà tôi rất thích nhưng bị Bùi Thiến cướp mất.
Đúng lúc ấy, Phong Sách đã đứng ra giúp tôi.
Anh đưa tôi về nhà họ Phong rồi tuyên bố:
“Quả Quả sẽ ở phòng của con, còn con ngủ dưới sàn trong phòng sách.”
Phong Duẫn vừa nhìn thấy tôi đã chạy vội tới tủ lạnh lấy kem, vừa quay sang cà khịa anh trai:
“Dựa vào đâu mà anh ngủ dưới sàn? Anh sang phòng em mà ngủ.”
Thế là tôi ở lại nhà họ Phong một đêm.
Chú Phong và dì Từ đều dành thời gian nói chuyện riêng với tôi, bảo rằng tôi muốn ở nhà họ bao lâu cũng được.
Tôi hỏi dì Từ:
“Dì thích anh Phong Sách hơn hay thích Phong Duẫn hơn?”
Dì lại nói tôi vừa hỏi một câu rất ngốc.
Có lẽ vì khóc quá nhiều nên tôi chỉ chậm rãi chui đầu vào trong chăn.
Tôi ở nhà họ Phong ba ngày.
Bùi Thiến lại không vui.
Cô ấy khóc hết lần này đến lần khác rồi yêu cầu bố mẹ:
“Nhất định phải đưa Bùi Quả về nhà.”
20
Theo mức độ cưng chiều Bùi Thiến từ trước đến nay của bố mẹ, họ mang theo quà đến nhà họ Phong rồi khách sáo đón tôi về.
Thật sự tôi không hiểu nổi Bùi Thiến.
Chaporia
Bình Luận (0)