20px

“Cậu về nước từ lúc nào vậy? Bao giờ lại quay lại Anh? Chẳng phải cậu cũng đang trong tuần thi sao?”

Ánh mắt chúng tôi chạm vào nhau.

Phong Sách nhìn tôi rất nghiêm túc.

“Vì tớ nhớ cậu.”

Cậu ấy đưa tay xoa nhẹ đỉnh đầu tôi.

Chẳng biết từ lúc nào, trán chúng tôi đã chạm vào nhau.

Cũng chính khoảnh khắc ấy, tôi mới muộn màng nhận ra.

Thì ra tôi thích Phong Sách.

Hơn nữa, từ rất lâu trước đó, cậu ấy đã luôn chờ đợi câu trả lời của tôi.

Khi phát hiện ra sự thật này, tôi cảm thấy như mỗi bước chân mình đều đang giẫm lên những đám mây kẹo bông mềm mại.

Tôi thật sự muốn ở cạnh Phong Sách thêm vài ngày nữa.

Nhưng bên cậu ấy cũng đang là kỳ thi, không thể chậm trễ được.

Vì thế tôi chỉ cùng cậu ấy ăn một bữa thật ngon rồi tiễn cậu ấy ra sân bay.

Đúng lúc ấy, điện thoại tôi đổ chuông.

Là mẹ.

Tin nhắn chỉ có hai chữ lạnh như băng:

“Về nhà.”

Tại sao lại không về chứ?

Bùi Thiến đã chẳng còn khả năng làm tổn thương tôi nữa rồi.

Quả nhiên, vừa bước chân vào nhà, mẹ đã lập tức chất vấn tôi:

“Con cố ý làm Thiến Thiến mất mặt trước mặt bạn học phải không?”

“Con có biết hai đứa là chị em ruột không hả? Từ nhỏ mẹ đã dạy các con phải yêu thương nhau, rốt cuộc con học vào đâu rồi?”

Tôi đáp:

“Mẹ có thể điều tra cho rõ được không? Chính Bùi Thiến tự làm mình mất mặt, chuyện đó cũng đổ lên đầu con được à?”

“Những lời đồn giữa em ấy với Phong Sách là do em ấy tự tung ra. Lúc nói thì chẳng biết ngượng, bây giờ Phong Sách đích thân đứng ra đính chính, em ấy ngơ ngác cũng là chuyện bình thường thôi.”

Bùi Thiến lập tức giậm chân khóc nức nở.

“Chị cố ý gọi Phong Sách từ tận Anh về chỉ để làm em mất mặt đúng không? Mẹ nhìn chị ấy đi, trông đắc ý biết bao nhiêu!”

Biểu cảm của mẹ bỗng cứng đờ.

Bà cúi đầu nhìn tôi thật kỹ.

“Phong Sách vì con mà về nước sao? Chuyến bay hơn mười tiếng đồng hồ, vất vả như vậy mà nó chỉ vì muốn gặp con một lần?”

Bùi Thiến vẫn sốt ruột chờ mẹ mắng tôi.

Nhưng mẹ lại đứng thẳng người dậy, cố nặn ra một nụ cười.

“Phong Sách coi trọng con đến thế cơ à.”

“Đúng là mẹ sơ ý quá, trước đây thật sự không nhìn ra.”

“Quả Quả, tối nay muốn ăn tôm kho dầu không? Mẹ làm cho con nhé.”

Tôi và Bùi Thiến đều sững người.

Em ấy là vì khó hiểu.

Còn tôi là vì kinh hãi.

Tôi lùi từng bước về phía sau, rồi ngay trước khi đầu ngón tay của mẹ chạm vào áo mình, tôi xoay người lao thẳng vào màn đêm.

Phía sau vang lên tiếng quát đầy tức tối của bà:

“Bùi Quả, đúng là không biết điều!”

“Đừng tưởng thi đỗ đại học là ghê gớm lắm. Nếu mẹ không cho tiền, mẹ xem con lấy gì mà học tiếp!”

27

Tôi lại trở về viện dưỡng lão.

Nhưng lần này không phải để ăn chơi nữa.

Mà là để kiếm tiền.

Mẹ đã nhắc nhở tôi rồi.

Nếu muốn sống ở một nơi thật xa, tôi vẫn cần có tiền.

Tôi xin làm thêm ở nhà ăn của viện dưỡng lão.

Ông cụ phòng 306 lại giới thiệu tôi làm trợ lý cho cháu ngoại của ông.

Chính là người cháu ngoại kéo violin rất giỏi ấy.

Hiện tại anh ấy đã mở trường đào tạo riêng, bận đến mức chân không chạm đất.

Nghe nói tôi là khách quý của ông chủ nên các chị đồng nghiệp đều rất chiều tôi.

Giờ nghỉ trưa, các chị dặm lại lớp trang điểm cũng nhất quyết kéo tôi theo.

Tôi buột miệng nói:

“Em không đẹp đâu, có trang điểm cũng chẳng đẹp hơn đâu.”

Nhưng các chị mặc kệ.

Họ ấn tôi ngồi xuống ghế.

“Để chị cho em mở mang tay nghề.”

Họ mất tròn hai tiếng đồng hồ để trang điểm toàn bộ cho tôi.

Thậm chí còn dùng cả kính áp tròng màu và lông mi giả.

Trang điểm xong, ai nấy đều vui vẻ khen ngợi:

“Rõ ràng là một cô bé xinh đẹp mà.”

Còn tôi nhìn bản thân trong gương, rất lâu không nói nên lời.

Đến lúc ấy tôi mới phát hiện.

Thì ra tôi thật sự rất giống Bùi Thiến.

Chỉ cần sống mũi được đánh khối sáng tối rõ hơn.

Chỉ cần dán mí mắt hai mí.

Chỉ cần lớp nền trắng thêm một chút.

Thì khi đứng cạnh nhau, chúng tôi thật sự khó phân cao thấp.

Những khuyết điểm và khoảng cách mà mẹ luôn đem ra chê bai trước đây vốn chẳng phải vấn đề lớn.

Tôi bỗng có chút muốn mang gương mặt này về nhà, muốn nhìn mẹ một chút, nhìn Bùi Thiến một chút.

Nhưng cuối cùng tôi chỉ cười.

Bùi Thiến đã không còn là chấp niệm của tôi nữa.

Điều tôi muốn là đứng ở một vị trí mà cả đời cô ta cũng không với tới được.

Ngày tra điểm thi đại học, các ông bà trong viện dưỡng lão đều tụ tập ở phòng sinh hoạt chung chờ tin tức của tôi.

Căn phòng yên tĩnh đến mức nghe rõ cả tiếng kim rơi.

Trang web chậm chạp mãi không tải xong.

Mỗi lần bị đứng hình lại kéo căng dây thần kinh vốn đã căng như dây đàn của tôi.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...