“Tối về nhà đi, mẹ nấu cho hai đứa một bữa ngon để bồi bổ.”
Vừa nói, bà vừa chen qua đám đông định nắm tay tôi.
Nhưng ông nội phòng 306 và bà nội phòng 203 đã đứng chắn trước mặt bà.
Ông 306 nói:
“Cô mà dám chạm vào Quả Quả, tôi sẽ ngã ngay trước mặt cô.”
Bà 203 nói:
“Trong người tôi có mấy chục vạn tệ tiền stent đấy, cô không đền nổi đâu.”
Mẹ tức đến giậm chân.
“Đó là con gái tôi! Bùi Quả là con gái tôi!”
Nhưng khí thế của các ông bà còn lớn hơn.
“Cô cũng biết đó là con gái mình à? Trên đời này làm gì có kiểu cha mẹ như cô sao?”
“Cùng sinh một lần mà lại phân chia cao thấp. Một đứa giữ bên mình, một đứa ném cho người khác nuôi. Cô không sợ nó ăn không đủ no, mặc không đủ ấm sao?”
Mẹ có phần lúng túng nhưng vẫn miễn cưỡng cười nói:
“Nhưng mà… nhưng mà Bùi Quả cũng lớn rồi mà.”
Tim tôi bỗng nhói lên.
Đúng vậy, tôi đã lớn rồi.
Vậy còn nghe những lời đó làm gì nữa?
Tôi hít sâu một hơi, bình tĩnh lại.
Sau đó xoay người, từng bước từng bước đi về phía phòng thi.
25
Khi bước ra khỏi phòng thi, tôi lập tức nhìn thấy bóng dáng quen thuộc đã lâu không gặp.
Vóc người cao gầy, thẳng tắp.
Có lẽ vì nhiều ngày không ngủ ngon nên quầng thâm dưới mắt Phong Sách rất rõ.
Nhưng vừa nhìn thấy tôi, cậu ấy vẫn mỉm cười.
Tôi chạy tới trước mặt cậu ấy, vừa ngạc nhiên vừa vui mừng.
“Sao cậu lại về rồi? Chẳng phải cậu vẫn đang đi học sao?”
Phong Sách cúi đầu nhìn tôi, nụ cười dịu dàng như cũ.
“Tớ lén về đấy. Phải tận mắt thấy cậu không sao thì tớ mới yên tâm được.”
Các bạn học cũng nhanh chóng vây quanh.
“Phong Sách, lâu rồi không gặp.”
“Cậu về thăm Bùi Thiến phải không? Nghe nói trước đó em ấy bị bệnh, không thể tham gia kỳ thi đại học. Tớ còn thấy tiếc thay, ai ngờ vừa nãy lại gặp em ấy ở điểm thi.”
“Đang bệnh mà vẫn cố thi, đúng là kiên cường thật.”
“Cậu vẫn gửi quà cho Bùi Thiến, còn bảo chia cho bọn tớ nữa, nghĩa khí ghê.”
“Nghe nói hai người đang yêu nhau, có thật không vậy?”
Mọi người nói rất lớn.
Cũng có người tinh mắt nhìn thấy Bùi Thiến trong đám đông.
Không nói hai lời đã kéo em ấy tới bên cạnh Phong Sách, vẻ mặt đầy hứng thú như đang đẩy thuyền CP.
“Nào nào nào, đứng gần nhau một chút.”
“Chụp một tấm ảnh chung đi.”
Bùi Thiến đỏ mặt e thẹn.
“Đừng thế mà, Phong Sách sẽ không thích đâu.”
Miệng thì nói vậy, nhưng em ấy vẫn đưa tay vuốt tóc, nở nụ cười ngọt ngào.
Phong Sách chỉ quay đầu nhìn tôi.
Đây là lần đầu tiên tôi cảm thấy, bên dưới vẻ ngoài ôn hòa ấy, cậu ấy cũng có sự sắc bén khiến người khác không dám xem thường.
Cậu ấy lặng lẽ lùi về sau một bước.
“Xin đính chính với mọi người một chút, tớ không phải về để gặp Bùi Thiến, tớ cũng chưa từng gửi quà cho Bùi Thiến.”
“Còn số quà đó từ đâu ra, mọi người nên hỏi Bùi Thiến mới đúng. Tớ và Bùi Thiến cũng chưa từng ở bên nhau.”
Yết hầu của Phong Sách khẽ chuyển động.
“Từ đầu đến cuối, người tớ muốn quan tâm chỉ có Quả Quả mà thôi.”
Khoảnh khắc ấy, tôi nhìn thấy biểu cảm của Bùi Thiến.
Giống hệt một đứa trẻ vừa đánh mất viên kẹo quý giá nhất của mình.
Sắc mặt em ấy trắng bệch, cố gắng giải thích:
“Chuyện quà cáp là hiểu lầm thôi… tớ chưa từng nói đó là quà Phong Sách tặng…”
Như thể vừa bấu víu được cọng rơm cứu mạng, em ấy vội vàng nói:
“Là Phong Doãn.”
“Là Phong Doãn gửi, mọi người nghe nhầm rồi.”
Nhưng đúng lúc đó, điện thoại của Phong Sách đột nhiên vang lên.
Từ đầu dây bên kia truyền tới giọng nói đầy phấn khích của Phong Doãn:
“Anh gặp Tiểu Quả chưa? Cậu ấy thi thế nào?”
“Em nói cho anh biết nhé, em giấu bố mẹ giúp anh sắp không giấu nổi nữa rồi…”
Phong Sách mặt không đổi sắc ngắt lời:
“Phong Doãn, em có từng gửi quà cho Bùi Thiến không?”
26
Phong Doãn hoàn toàn ngơ ngác.
“Quà gì cơ? Em gửi quà cho cậu ấy làm gì?”
Bùi Thiến đứng sững tại chỗ, luống cuống tay chân. Cô ta cố gắng kéo khóe môi lên, miễn cưỡng giải thích:
“Ở Anh tớ cũng có những người bạn khác mà…”
Giọng cô ta yếu ớt đến mức gần như không còn sức lực.
Nhưng không một ai trong đám bạn học lên tiếng nữa.
Mọi người rất ăn ý rủ nhau rời đi.
Có người cố tình nói thật lớn:
“Đúng là nhìn không ra cậu ấy lại là kiểu người như vậy.”
Nhưng tôi chẳng buồn nghe kỹ.
Bởi vì bàn tay của Phong Sách quá ấm áp, quá khô ráo.
Tôi như người mất hồn, mặc cho cậu ấy nắm tay mình kéo đi.
“Thi tốt không?”
“Cũng ổn.”
“Cậu gầy đi rồi.”
“Trời nóng quá, ăn không nổi.”
“Định đăng ký trường nào?”
“Tớ vẫn chưa nghĩ kỹ, nhưng…”
Đến lúc này tôi mới tìm lại được mạch suy nghĩ của mình.
Chaporia
Bình Luận (0)