Tôi thức dậy trong căn phòng quen thuộc của mình.
Ánh nắng xuyên qua rèm cửa màu kem, nhẹ nhàng phủ lên chiếc giường lớn.
Đã ba năm rồi.
Ba năm kể từ ngày tôi rời khỏi căn nhà này để kết hôn.
Nhưng mọi thứ dường như vẫn không thay đổi.
Tủ sách vẫn ở vị trí cũ.
Bức ảnh gia đình vẫn treo trên tường.
Ngay cả chậu lan mẹ tôi thích nhất cũng vẫn được đặt cạnh cửa sổ.
Tôi ngồi dậy.
Cảm giác như vừa trải qua một giấc mơ rất dài.
Bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.
“Tiểu thư, bữa sáng chuẩn bị xong rồi.”
Tôi ngẩn người.
Đã rất lâu rồi không nghe thấy cách gọi này.
Từ sau khi lấy chồng.
Tôi không còn là “tiểu thư” nữa.
Tôi là con dâu.
Là chị dâu.
Là người phải cố gắng hòa hợp với mọi người.
Nhưng hôm nay.
Tôi lại được trở về làm chính mình.
Xuống tầng.
Bố mẹ tôi đã ngồi sẵn trong phòng ăn.
Vừa nhìn thấy tôi.
Mẹ lập tức kéo ghế.
“Ngồi xuống đi.”
“Con gầy đi rồi.”
Tôi cười.
“Con mới về có một đêm.”
“Mẹ nhìn kiểu gì mà ra gầy vậy?”
Mẹ tôi liếc tôi.
“Con là con gái mẹ.”
“Con gầy một cân hay hai cân mẹ đều nhìn ra.”
Tôi bỗng thấy cay mắt.
Ba năm qua.
Không ai từng nói với tôi câu đó.
Bố tôi đặt tờ báo xuống.
“Chiều nay theo bố đến công ty.”
“Được.”
Ông ngạc nhiên.
“Không phản đối nữa à?”
Tôi lắc đầu.
“Con mệt rồi.”
“Cũng đến lúc nên gánh trách nhiệm của mình.”
Bố tôi không nói gì.
Nhưng khóe mắt ông hơi đỏ.
Ba năm trước.
Người duy nhất trong nhà phản đối cuộc hôn nhân này là ông.
Khi đó tôi còn trách ông quá thực tế.
Bây giờ mới hiểu.
Có đôi khi người đau lòng nhất lại chính là cha mẹ.
…
Buổi chiều.
Chiếc Mercedes màu đen dừng trước tòa nhà trụ sở tập đoàn.
Tôi bước xuống xe.
Ngẩng đầu nhìn dòng chữ quen thuộc trên cao.
Tập đoàn Lâm Thị.
Nơi này vốn là thế giới của tôi.
Chỉ là tôi đã rời xa quá lâu.
Vừa bước vào đại sảnh.
Nhân viên lễ tân lập tức đứng bật dậy.
“Tiểu Lâm tổng!”
Ngay sau đó.
Toàn bộ khu vực lễ tân đồng loạt đứng lên.
“Tiểu Lâm tổng!”
Tiếng chào vang lên liên tiếp.
Tôi hơi ngẩn người.
Mọi người vẫn nhớ tôi.
Người quản lý hành chính gần như chạy tới.
“Tiểu Lâm tổng!”
“Cô thật sự quay lại rồi!”
“Chủ tịch vui lắm.”
“Suốt ba năm nay ngày nào cũng nhắc cô.”
Tôi bật cười.
Trong lòng lại có chút áy náy.
Ba năm qua.
Tôi vì tình yêu mà bỏ lại tất cả.
Nhưng cha mẹ tôi lại âm thầm chờ đợi.
Thang máy riêng mở ra.
Tôi đi thẳng lên tầng cao nhất.
Cửa văn phòng chủ tịch vừa mở.
Toàn bộ lãnh đạo cấp cao bên trong đều đứng dậy.
“Tiểu Lâm tổng!”
Tiếng chào chỉnh tề vang lên.
Tôi khẽ gật đầu.
Không hiểu vì sao.
Khoảnh khắc ấy.
Tôi bỗng nhớ đến chiếc váy trắng dính đầy rượu vang tối hôm trước.
Nếu Trần Chí Cường biết người mà anh ta hất rượu vào mặt là ai.
Liệu anh ta có còn dám làm như vậy không?
Có lẽ sẽ không.
Nhưng điều đó cũng khiến tôi cảm thấy buồn cười.
Hóa ra trong mắt rất nhiều người.
Sự tôn trọng không dành cho nhân cách.
Mà dành cho thân phận.
…
Cùng lúc đó.
Ở bên kia thành phố.
Trương Kiến Hoa đang ngồi trong văn phòng.
Nhưng cả ngày anh không làm được việc gì.
Trên bàn vẫn là bức ảnh cưới hai người chụp ba năm trước.
Điện thoại đột nhiên rung lên.
Là bố anh gọi tới.
“Kiến Hoa.”
“Con đến công ty ba một chuyến.”
“Ba có chuyện muốn nói.”
Một giờ sau.
Trong phòng làm việc.
Trương Quốc Phú đặt một tập tài liệu xuống trước mặt con trai.
“Xem đi.”
Trương Kiến Hoa cau mày mở ra.
Từng trang giấy hiện lên trước mắt.
Bảng xếp hạng doanh nghiệp tỉnh.
Danh sách hội đồng quản trị.
Báo cáo tài chính.
Và một bức ảnh.
Trong ảnh.
Tôi đang đứng cạnh bố mình trong một buổi lễ ký kết.
Khí chất tự tin.
Nụ cười rạng rỡ.
Hoàn toàn khác với người phụ nữ dịu dàng trong ký ức của anh.
Trương Kiến Hoa chết lặng.
“Vy Vy…”
Trương Quốc Phú thở dài.
“Ba cũng mới biết.”
“Con bé là người thừa kế duy nhất của Lâm Thị.”
“Giá trị tập đoàn hơn một tỷ.”
“Ba năm nay.”
“Nó chưa từng nhắc một chữ.”
Mỗi câu nói.
Đều như một nhát búa nện xuống.
Trương Kiến Hoa ngồi bất động.
Trong đầu hiện lên vô số hình ảnh.
Ngày cưới.
Tôi nói chỉ muốn một hôn lễ đơn giản.
Khi mua nhà.
Tôi chủ động góp tiền.
Khi gia đình gặp khó khăn.
Tôi chưa từng than vãn.
Khi em gái anh cần tiền.
Tôi cũng từng âm thầm giúp đỡ.
Ba năm qua.
Tôi chưa từng dựa vào gia thế để coi thường bất kỳ ai.
Ngược lại.
Là tôi luôn hạ thấp bản thân để hòa nhập với gia đình anh.
Nhưng bọn họ đã làm gì?
Ánh mắt Trương Kiến Hoa dần đỏ lên.
“Ba.”
“Con thật tệ phải không?”
Trương Quốc Phú im lặng.
Rất lâu sau mới lên tiếng.
Chaporia
Bình Luận (0)