“Con không tệ.”

“Nhưng con không đủ mạnh.”

“Đàn ông không sợ nghèo.”

“Chỉ sợ để người phụ nữ của mình chịu ấm ức.”

Câu nói ấy khiến Trương Kiến Hoa cúi gằm đầu.

Hai tay siết chặt.

Khớp ngón tay trắng bệch.

Buổi tối.

Anh một mình trở về căn hộ.

Mở cửa.

Trong phòng tối om.

Không còn ai chờ anh ăn cơm.

Không còn tiếng dép đi trong bếp.

Không còn bóng dáng quen thuộc ngồi trên sofa xem tivi.

Mọi thứ đều giống hệt trước đây.

Nhưng dường như lại khác hoàn toàn.

Anh ngồi xuống ghế.

Ánh mắt rơi lên khung ảnh cưới.

Trong ảnh.

Tôi mặc váy cưới trắng.

Cười rất hạnh phúc.

Anh chậm rãi cầm khung ảnh lên.

Nhìn thật lâu.

Rồi đột nhiên phát hiện.

Ba năm qua.

Anh chưa từng hỏi tôi có vui hay không.

Chưa từng hỏi tôi có mệt hay không.

Chưa từng hỏi tôi có cảm thấy tủi thân hay không.

Anh luôn cho rằng.

Chỉ cần mình cố gắng làm việc.

Cố gắng kiếm tiền.

Thì đã là một người chồng tốt.

Nhưng bây giờ anh mới hiểu.

Có những thứ quan trọng hơn tiền.

Đó là sự bảo vệ.

Là sự thiên vị.

Là việc đứng về phía người mình yêu.

Một giọt nước bất ngờ rơi xuống mặt kính.

Trương Kiến Hoa giật mình.

Lúc này mới phát hiện.

Không biết từ khi nào.

Mắt anh đã đỏ hoe.

Anh ôm chặt khung ảnh cưới vào lòng.

Lần đầu tiên sau ba năm hôn nhân.

Khóc như một đứa trẻ.

Đúng lúc ấy.

Điện thoại trên bàn đột nhiên rung lên.

Là Trương Lệ Quyên gọi tới.

Anh vừa bắt máy.

Đầu dây bên kia đã vang lên tiếng khóc hoảng loạn.

“Anh!”

“Chí Cường xảy ra chuyện rồi!”

“Nhà anh ấy muốn hủy hôn!”

“Anh mau tới đây đi!”

Trong nháy mắt.

Ánh mắt Trương Kiến Hoa lạnh xuống.

Anh nhìn tấm ảnh cưới trong tay.

Lần đầu tiên không còn cảm thấy em gái mình đáng thương nữa.

Bởi vì anh biết.

Mọi chuyện hôm nay.

Đều là cái giá mà cô ấy phải trả.

6

Khi Trương Kiến Hoa chạy đến nhà họ Trần, bên trong đã loạn thành một mớ.

Tiếng khóc.

Tiếng chửi mắng.

Tiếng đập đồ.

Đan xen vào nhau.

Vừa bước vào cửa, anh đã nhìn thấy Trương Lệ Quyên ngồi bệt trên sàn nhà.

Hai mắt sưng đỏ.

Mái tóc rối tung.

Không còn dáng vẻ hạnh phúc của cô dâu tương lai vài ngày trước.

“Anh!”

Vừa nhìn thấy Trương Kiến Hoa.

Cô lập tức lao tới.

“Anh giúp em đi!”

“Nhà họ Trần muốn hủy hôn!”

Trương Kiến Hoa không nói gì.

Chỉ nhìn về phía phòng khách.

Bố mẹ Trần Chí Cường đang ngồi đó.

Sắc mặt cực kỳ khó coi.

Nhìn thấy anh tới.

Mẹ Trần Chí Cường lập tức cười lạnh.

“Con trai tôi bị cô ta hại thành thế này.”

“Còn tới làm gì nữa?”

Trương Quốc Phú cũng vừa tới nơi.

Ông cau mày.

“Chuyện gì thì từ từ nói.”

“Đừng đổ hết trách nhiệm lên một cô gái.”

Người phụ nữ trung niên lập tức bật dậy.

“Không đổ lên nó thì đổ lên ai?”

“Bây giờ Chí Cường bị đình chỉ công tác.”

“Việc cưới cũng không tổ chức được.”

“Nó còn mặt mũi nào gặp người khác?”

Trương Lệ Quyên bật khóc.

“Dì à…”

“Cháu thật sự không biết chuyện sẽ thành thế này.”

“Không biết?”

Bà ta cười nhạo.

“Chẳng phải vì cô suốt ngày xúi nó vay tiền mua nhà sao?”

“Cô không biết gia đình mình thế nào à?”

“Không có tiền còn đòi sống bằng người ta.”

Những lời đó như dao đâm vào tim.

Trương Lệ Quyên lảo đảo lui về sau.

Ba ngày trước.

Những người này còn gọi cô là con dâu tương lai.

Còn cười nói vui vẻ.

Bây giờ vừa xảy ra chuyện.

Tất cả đều thay đổi.

Trương Kiến Hoa nhìn cảnh ấy.

Trong lòng vô cùng phức tạp.

Nếu là trước đây.

Anh nhất định sẽ bảo vệ em gái.

Nhưng bây giờ.

Anh chỉ cảm thấy mệt mỏi.

Bởi vì anh biết.

Những gì nhà họ Trần nói không hoàn toàn sai.

Lệ Quyên thật sự đã quen với việc đòi hỏi.

Cũng quen với việc người khác phải hy sinh vì mình.

Đúng lúc ấy.

Cửa phòng ngủ mở ra.

Trần Chí Cường đi ra.

Mới vài ngày.

Anh ta đã gầy đi thấy rõ.

Ánh mắt cũng không còn vẻ đắc ý như trước.

Nhìn thấy Trương Lệ Quyên.

Anh ta lạnh lùng nói:

“Chúng ta chia tay đi.”

Cả căn phòng lập tức yên tĩnh.

Trương Lệ Quyên mở to mắt.

“Anh nói gì?”

“Em nghe không rõ.”

Trần Chí Cường quay đầu nhìn cô.

“Anh nói.”

“Chúng ta chia tay.”

“Nhà anh không đồng ý cuộc hôn nhân này nữa.”

Trương Lệ Quyên như bị sét đánh.

“Không!”

“Em không đồng ý!”

“Chúng ta yêu nhau hai năm cơ mà!”

Trần Chí Cường cười tự giễu.

“Yêu nhau?”

“Nếu anh không có công việc này.”

“Nếu anh chỉ là một người bình thường.”

“Em còn yêu anh không?”

Trương Lệ Quyên nghẹn lại.

Không trả lời được.

Bởi vì chính cô cũng không biết.

Thứ mình yêu là con người Trần Chí Cường.

Hay là thân phận công chức của anh ta.

Nhìn vẻ mặt ấy.

Trần Chí Cường cười cay đắng.

“Thôi đi.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...