Trong tay cầm bó hoa.
Ánh mắt vẫn giống hệt ngày đầu tiên chúng tôi yêu nhau.
Chỉ là lần này.
Bên trong ánh mắt ấy có thêm sự kiên định.
Tôi từng nghĩ.
Một người đàn ông trưởng thành là người kiếm được nhiều tiền.
Có địa vị.
Có năng lực.
Nhưng sau này mới hiểu.
Người đàn ông trưởng thành thật sự là người dám đối diện với sai lầm của chính mình.
Dám thay đổi.
Dám chịu trách nhiệm.
Dám bảo vệ người mình yêu.
Trương Kiến Hoa chính là như vậy.
…
Tôi vừa bước lên lễ đài.
Tiếng vỗ tay lập tức vang lên.
Trương Quốc Phú ngồi hàng đầu.
Cười đến mức mắt híp lại.
Vương Tú Vân thì vừa cười vừa lau nước mắt.
Từ sau lần nhập viện.
Bà thay đổi rất nhiều.
Không còn thiên vị mù quáng.
Không còn xem sự tử tế của người khác là điều hiển nhiên.
Thậm chí mỗi tuần đều chủ động gọi điện hỏi thăm bố mẹ tôi.
Có lần.
Bà còn nói với tôi:
“Trước đây mẹ không biết làm mẹ chồng.”
“Bây giờ mẹ đang học lại.”
Nghe rất buồn cười.
Nhưng cũng rất chân thành.
…
Bên cạnh.
Trương Lệ Quyên đang cầm điện thoại quay video.
Mấy tháng qua.
Cô ấy đã tìm được công việc ổn định.
Tự thuê nhà.
Tự kiếm tiền.
Không còn dựa dẫm vào bất kỳ ai.
Một lần gặp mặt.
Cô ấy từng nói với tôi:
“Trước đây em luôn nghĩ người khác phải giúp mình.”
“Nhưng bây giờ em mới biết.”
“Tự đứng vững mới là cảm giác tốt nhất.”
Nghe vậy.
Tôi thật lòng vui cho cô ấy.
Con người ai cũng có thể phạm sai lầm.
Điều quan trọng là có dám thay đổi hay không.
…
Tiếng MC kéo tôi trở về hiện thực.
“Chú rể.”
“Anh có điều gì muốn nói với cô dâu không?”
Toàn bộ ánh mắt đều đổ dồn về phía Trương Kiến Hoa.
Anh nhận lấy micro.
Im lặng vài giây.
Rồi đột nhiên cười.
“Thật ra tôi chuẩn bị rất nhiều lời.”
“Nhưng giờ lại quên sạch.”
Mọi người bật cười.
Ngay cả tôi cũng không nhịn được.
Anh nhìn tôi.
Ánh mắt dịu dàng đến mức khiến tim tôi rung lên.
“Vy Vy.”
“Lần đầu cưới em.”
“Anh nghĩ chỉ cần yêu em là đủ.”
“Nhưng anh đã sai.”
“Anh không biết cách làm chồng.”
“Không biết cách bảo vệ em.”
“Không biết cách đứng về phía em.”
“Cho nên mới khiến em chịu nhiều ấm ức.”
Giọng anh hơi nghẹn lại.
Nhưng vẫn tiếp tục.
“Anh từng nghĩ.”
“Nếu em rời đi.
”
“Có lẽ đó là điều em xứng đáng có.”
“Nhưng sau này anh mới hiểu.”
“Điều em cần không phải một cuộc sống tốt hơn.”
“Mà là một người có thể cùng em sống tốt.”
Khóe mắt tôi bắt đầu đỏ lên.
Bên dưới.
Không ít người cũng lặng lẽ lau nước mắt.
Trương Kiến Hoa hít sâu một hơi.
Sau đó.
Ngay trước mặt tất cả mọi người.
Anh quỳ một gối xuống.
Lấy ra một chiếc hộp nhung nhỏ.
Tiếng kinh ngạc lập tức vang lên khắp nơi.
Tôi cũng sững người.
Anh cười.
“Nếu lần trước không tính.”
“Thì hôm nay…”
“Cho anh cơ hội làm lại được không?”
Nói xong.
Anh mở hộp nhẫn.
Bên trong là chiếc nhẫn kim cương đơn giản nhưng tinh xảo.
Ánh nắng chiếu xuống.
Lấp lánh như những vì sao.
“Vy Vy.”
“Em có đồng ý gả cho anh thêm một lần nữa không?”
Tiếng vỗ tay và tiếng hò reo lập tức bùng nổ.
Tôi nhìn người đàn ông trước mặt.
Người đã từng làm tôi tổn thương.
Cũng là người đã học cách trưởng thành vì tôi.
Nước mắt bất giác rơi xuống.
Tôi bật cười.
“Đồ ngốc.”
“Không phải đã đồng ý từ ba tháng trước rồi sao?”
Tiếng cười vang khắp khu vườn.
Trương Kiến Hoa cũng cười.
Mắt đỏ hoe.
Anh đeo chiếc nhẫn vào tay tôi.
Sau đó ôm tôi thật chặt.
Giống như sợ tôi lại biến mất.
Tôi tựa đầu vào vai anh.
Nghe tiếng tim anh đập.
Bỗng nhớ tới rất nhiều chuyện đã qua.
Ly rượu vang hôm ấy.
Những giọt nước mắt.
Những lần thất vọng.
Những lần tổn thương.
Tất cả đều đã trở thành quá khứ.
Con người không ai hoàn hảo.
Tình yêu cũng không hoàn hảo.
Nhưng điều may mắn nhất.
Là khi cả hai đều còn yêu.
Và đều nguyện ý thay đổi vì nhau.
…
Buổi tối.
Sau khi tiễn hết khách.
Tôi và Trương Kiến Hoa nắm tay nhau đi dọc theo con đường ven hồ.
Gió đêm rất nhẹ.
Mặt nước lấp lánh ánh đèn.
Anh bỗng nắm chặt tay tôi.
“Vy Vy.”
“Hả?”
“Cảm ơn em.”
Tôi bật cười.
“Cảm ơn em cái gì?”
Anh nghiêng đầu nhìn tôi.
Ánh mắt dịu dàng.
“Cảm ơn em đã cho anh thêm một cơ hội.”
Tôi nhìn người đàn ông bên cạnh.
Khẽ tựa đầu vào vai anh.
Mỉm cười.
“Em cũng cảm ơn anh.”
“Cảm ơn anh đã học được cách yêu em.”
Dưới bầu trời đầy sao.
Hai bàn tay đan chặt vào nhau.
Lần này.
Không ai buông ra nữa.
(Hết)
Chaporia
Bình Luận (0)