“Vậy thì sao?”

“Vậy nên hiện giờ sắc mặt Tổng giám đốc Chu rất khó coi.”

“Không ít người bị vạ lây.”

“Cô thật sự không định quay về xem sao?”

Tôi cầm điện thoại.

Đứng ngoài ban công.

Gió biển rất lớn.

Thổi đến mức mắt tôi đau nhức.

“Không về.”

Tôi nói.

“Vậy Tổng giám đốc Chu bảo tôi hỏi cô câu cuối cùng.”

“Nói đi.”

“Anh ấy hỏi cô, tại sao ngay cả nghe hết lời cũng không chịu nghe rồi bỏ đi?”

“Rõ ràng anh ấy đã bảo luật sư chuyển lời với cô rằng mười tỷ đó là…”

Điện thoại đột ngột ngắt kết nối.

Tôi gọi lại.

Không ai nghe máy.

Gọi thêm lần nữa.

Điện thoại đã tắt nguồn.

Tôi đứng ngoài ban công.

Trong đầu liên tục lặp lại câu nói còn dang dở của người trợ lý.

Mười tỷ đó là gì?

Tiền đặt cọc?

Hay còn là thứ gì khác?

Tôi mở điện thoại.

Tìm đến khung chat với Chu Nghiễn Bạch.

Tin nhắn cuối cùng vẫn dừng ở câu:

“Không có.”

Sau đó anh không gửi thêm bất cứ điều gì.

Đột nhiên tôi nhớ ra một chuyện.

Hôm luật sư mang thỏa thuận đến.

Lúc tôi đang ký tên.

Ông ta nhận một cuộc điện thoại.

Sau khi cúp máy.

Ông ta nói với tôi:

“Cô Khương, Tổng giám đốc Chu nhờ tôi chuyển cho cô một câu.”

“Câu gì?”

Luật sư do dự một chút.

“Tổng giám đốc Chu nói, đợi mười tỷ vào tài khoản rồi, cô đừng hòng chạy nữa.”

Khi ấy tôi tưởng anh đang uy hiếp mình.

Nhưng bây giờ nghĩ lại.

Không đúng.

Giọng điệu đó không giống uy hiếp.

Mà giống như…

Sợ tôi biến mất hơn.

Tôi nhìn màn hình điện thoại.

Ngón tay lơ lửng trên nút gọi.

Có nên gọi cho anh không?

Nếu gọi.

Tôi phải nói gì đây?

Hỏi anh mười tỷ đó rốt cuộc là gì?

Hỏi anh vì sao đập phá văn phòng?

Hỏi anh vì sao sắc mặt khó coi?

Nhưng tôi lấy tư cách gì để hỏi?

Tôi là gì của anh?

Người mang thai hộ?

Công cụ đã hết giá trị sử dụng?

Hay là…

Mẹ của các con anh?

Điện thoại đột nhiên rung lên.

Chu Nghiễn Bạch gửi tới một tin nhắn.

“Trợ lý đã nói với em rồi?”

Tôi trả lời:

“Nói được một nửa.”

“Nửa nào?”

“Mười tỷ không phải tiền chia tay.”

“Đúng.”

“Vậy là gì?”

Bên kia im lặng tròn ba phút.

Sau đó gửi tới một tin nhắn.

Tôi mở ra.

Chỉ nhìn thấy một câu.

Ngón tay lập tức cứng đờ trên màn hình.

Gió biển thổi tới.

Chiếc điện thoại trong tay khẽ rung lắc.

Tôi dụi mắt.

Xác nhận mình không nhìn nhầm.

Sau đó cả người chết lặng.

Chương 6

“Mười tỷ đó là sính lễ.”

Sáu chữ Chu Nghiễn Bạch gửi tới.

Khiến tôi đứng ngoài ban công suốt nửa tiếng đồng hồ.

Màn hình điện thoại tối đi rồi sáng lên.

Sáng lên rồi lại tối đi.

Tôi đọc đi đọc lại hơn mười lần.

Xác nhận mình không nhìn nhầm.

Sau đó trả lời bốn chữ:

“Anh đang đùa à?”

“Tôi chưa bao giờ đùa.”

“Nhưng anh có vợ.”

“Không còn lâu nữa.”

“Ý gì?”

“Tống Tri Ý đòi ly hôn rồi.”

“Ngay ngày thứ hai sau khi em rời đi.”

Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình.

Đầu óc trống rỗng.

Tống Tri Ý đòi ly hôn?

Không phải cô ta vừa mới mang thai sao?

“Tại sao?”

Ngay cả tay tôi cũng run lên khi gõ chữ.

“Bởi vì cô ấy phát hiện ra.”

“Tôi cưới cô ấy chưa từng là vì liên hôn.”

“Mà là để che giấu em.”

“Che giấu tôi?”

“Đúng.”

“Trước khi qua đời, bố tôi từng nói nhà họ Chu không thể cưới một người phụ nữ không có bối cảnh.”

“Cho nên tôi chỉ có thể cưới Tống Tri Ý trước.”

“Sau đó để em sinh con.”

“Đợi đến khi thời cơ thích hợp thì ly hôn rồi cưới em.”

“Anh chưa từng nói với tôi những chuyện này.”

“Nói rồi em sẽ tin sao?”

Tôi im lặng.

Anh nói đúng.

Tôi sẽ không tin.

Một người đàn ông coi tôi như công cụ suốt ba năm.

Đột nhiên nói muốn cưới tôi.

Đổi lại là ai cũng sẽ không tin.

“Vậy bây giờ tại sao anh lại nói?”

“Bởi vì em đã đi rồi.”

Anh gửi tới một đoạn ghi âm.

Giọng nói trầm thấp.

“Khương Vãn.”

“Ngày em rời đi.”

“Tôi đứng bên cửa sổ phòng làm việc.”

“Nhìn xe của em lái ra khỏi cổng lớn.”

“Tôi cứ nghĩ em sẽ quay đầu lại.”

“Chỉ cần nhìn một cái thôi cũng được.”

“Nhưng em không.”

“Em đi rất dứt khoát.”

“Đến đầu cũng không ngoảnh lại.”

“Rồi sao?”

“Rồi tôi mới biết.”

“Em thật sự không cần tôi nữa.”

Tôi siết chặt điện thoại.

Cổ họng nghẹn lại.

“Không phải không cần anh.”

“Mà là từ trước đến nay tôi chưa từng có được anh.”

“Bây giờ em biết rồi.”

“Biết cái gì?”

“Biết tôi muốn em.”

Tôi nhắm mắt lại.

Gió biển rất mặn.

Thổi đến mức nước mắt không ngừng rơi xuống.

“Chu Nghiễn Bạch.”

“Anh có bệnh à?”

“Có.”

“Anh có bệnh mới nói ra những lời như vậy.”

“Đúng.”

“Tôi có bệnh.”

“Mà còn bệnh rất nặng.”

Anh dừng một chút.

“Khương Vãn.”

“Quay về đi.”

“Chúng ta bắt đầu lại từ đầu.”

“Không.”

“Tại sao?”

“Vì ngay cả khám thai anh cũng chưa từng đi cùng tôi.”

“Tôi biết.”

“Vì anh chưa từng đăng ảnh tôi lên vòng bạn bè.”

“Tôi biết.”

“Vì anh khiến tôi không thể ngẩng đầu trước mặt Tống Tri Ý.”

“Tôi biết.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...