“Anh biết thì có ích gì?”

“Biết là có thể bù đắp được sao?”

Anh im lặng rất lâu.

Sau đó nói một câu.

“Không bù đắp được.”

“Nhưng tôi có thể dùng cả đời để trả.”

Tôi cúp máy.

Ngồi xổm ngoài ban công mà khóc.

Khóc như một kẻ ngốc.

Con trai gọi mẹ trong phòng.

Tôi không nghe thấy.

Bảo mẫu bế con gái đi ra.

Nhìn thấy tôi khóc.

Sợ đến mức không dám lên tiếng.

Tôi lau nước mắt.

Đứng dậy.

“Mẹ không sao.”

“Mẹ ơi, sao mẹ lại khóc?”

Con trai chạy tới ôm lấy chân tôi.

“Mẹ không khóc.”

“Là gió biển lớn quá thôi.”

“Vậy mình về nhà đi.”

“Về nhà của bố.”

“Đó không phải nhà của chúng ta.”

“Vậy nhà của chúng ta ở đâu?”

Tôi ngồi xổm xuống.

Nhẹ nhàng nâng khuôn mặt nhỏ của thằng bé lên.

“Mẹ ở đâu.”

“Thì nơi đó là nhà.”

Con trai gật đầu.

Dường như hiểu.

Mà cũng dường như không hiểu.

Đêm hôm đó.

Tôi thức trắng.

Trong đầu chỉ toàn là những lời Chu Nghiễn Bạch đã nói.

Sính lễ.

Ly hôn.

Bắt đầu lại.

Cả đời.

Những từ ngữ ấy quá xa lạ.

Xa lạ đến mức tôi cảm thấy anh đang nói một thứ ngôn ngữ khác.

Nhưng tôi lại không dám không tin.

Bởi vì Chu Nghiễn Bạch là người như vậy.

Anh chưa bao giờ nói dối.

Anh không nói yêu.

Tức là không yêu.

Anh nói cho tiền.

Thì nhất định sẽ cho.

Còn khi anh nói muốn cưới em…

Tôi không dám nghĩ tiếp.

Điện thoại sáng lên.

Hai giờ sáng.

Chu Nghiễn Bạch gửi tới một bức ảnh.

Là phòng khách trong biệt thự.

Trên bàn trà đặt một bó hoa.

Hoa hồng.

Đỏ đến chói mắt.

Kèm theo một dòng chữ:

“Cái bình hoa em thích, tôi tìm thấy rồi.”

“Nó nằm tận trong góc sâu nhất của phòng chứa đồ.”

Tôi nhìn chằm chằm vào bức ảnh.

Đó là chiếc bình hoa tôi từng nhìn thấy khi đi dạo phố năm ngoái.

Gốm sứ men lam trắng.

Giá mười tám vạn.

Tôi thấy quá đắt.

Nên không mua.

Sau đó Chu Nghiễn Bạch đi công tác trở về.

Mang về một chiếc giống hệt.

Tôi hỏi giá bao nhiêu.

Anh nói không đắt.

Tôi hỏi anh làm sao biết tôi thích chiếc bình đó.

Anh đáp:

“Hôm em đi dạo phố hôm đó, tôi đi phía sau em.”

Tôi sững người.

“Anh theo dõi tôi?”

“Không phải theo dõi.”

“Chỉ là vừa hay đi ngang qua.”

“Nhìn thấy em đứng trong cửa hàng mười phút.”

“Cứ nhìn chằm chằm vào chiếc bình hoa đó.”

“Cuối cùng không mua.”

“Rồi bỏ đi.”

“Cho nên anh cố ý mua về?”

“Tiện tay thôi.”

Khi đó tôi thật sự cho rằng chỉ là tiện tay.

Bây giờ nghĩ lại.

Một thái tử gia thân gia hàng trăm tỷ.

Sẽ “tiện tay” mua một chiếc bình hoa mười tám vạn sao?

Tôi nhắn lại:

“Hôm đó tại sao anh đi theo tôi?”

“Vì muốn xem thử.”

“Khi không mang theo con cái, em sẽ trông như thế nào.”

“Rồi sao?”

“Rồi tôi phát hiện.”

“Lúc em cười nhìn rất đẹp.”

“Nhưng ở trong biệt thự em chưa từng cười.”

Sống mũi tôi cay xè.

“Anh biết vì sao tôi không cười không?”

“Biết.”

“Vì em không vui.”

“Vậy tại sao anh không để tôi đi?”

“Vì không nỡ.”

“Không nỡ tôi.”

“Hay không nỡ bọn trẻ?”

Anh gửi tới một đoạn ghi âm.

Giọng nói rất thấp.

Giống như đã uống rượu.

“Khương Vãn.”

“Cả đời này tôi muốn thứ gì cũng có thể có được.”

“Chỉ duy nhất em.”

“Là thứ tôi dùng tiền mua về.”

“Tôi bỏ ra ba trăm triệu.”

“Đổi lấy hai đứa con.”

“Nhưng em chưa từng thuộc về tôi.”

“Bởi vì em không yêu tôi.”

“Em chỉ cần tiền của tôi.”

“Cho nên anh dùng mười tỷ để giữ tôi lại?”

“Đúng.”

“Tôi nghĩ chỉ cần cho đủ tiền.”

“Em sẽ không đi nữa.”

“Nhưng em vẫn đi.”

“Ngay cả nghe hết lời cũng không chịu nghe.”

“Vì tôi không muốn nghe nữa.”

“Tại sao?”

“Vì nghe nhiều rồi sẽ không nỡ.”

Bên kia im lặng.

Rất lâu.

Rất rất lâu.

Lâu đến mức tôi tưởng anh đã ngủ mất rồi.

Đột nhiên anh lên tiếng.

“Khương Vãn.”

“Ngày mai tôi bay đến Tam Á.”

“Anh tới làm gì?”

“Đón em về nhà.”

“Tôi không về.”

“Vậy tôi ở khách sạn.”

“Ở đến khi nào em chịu quay về thì thôi.”

“Công ty của anh không cần nữa à?”

“Công ty không quan trọng bằng em.”

Tôi bật cười.

Cười rồi lại khóc.

Người đàn ông này.

Ba năm qua chưa từng nói một lời mềm mỏng.

Hôm nay lại bù hết cả rồi.

Nhưng tôi dựa vào đâu để tin anh?

Dựa vào việc anh đập phá văn phòng sao?

Dựa vào bó hoa hồng đó sao?

Hay dựa vào câu:

“Công ty không quan trọng bằng em.”

Không.

Niềm tin không phải dựa vào lời nói.

Mà phải dựa vào hành động.

Tôi gửi cho anh một tin nhắn.

“Chu Nghiễn Bạch, anh đừng tới.”

“Tại sao?”

“Vì dù anh có tới tôi cũng sẽ không gặp anh.”

“Vậy tôi đợi.”

“Đợi bao lâu cũng đợi?”

“Bao lâu tôi cũng đợi.”

Tôi đặt điện thoại xuống.

Nhìn mặt biển ngoài cửa sổ.

Ánh trăng rải xuống mặt nước.

Vỡ thành từng mảnh.

Giống như trái tim tôi.

Cũng đã vỡ rồi.

Nhưng chưa vỡ hoàn toàn.

Vẫn còn sót lại một hơi thở cuối cùng.

Chương 7

Chu Nghiễn Bạch thật sự đến.

Ba giờ chiều hôm sau.

Anh gửi cho tôi một vị trí.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...