Huống chi người đó còn là anh trai anh.

Buổi tối hôm ấy, tôi cùng Chung Gia Uẩn tham dự một bữa tiệc thương mại.

Ban đầu mọi chuyện rất bình thường.

Cho đến khi đèn hội trường bỗng tắt phụt.

Xung quanh vang lên tiếng xôn xao.

Ngay sau đó, màn hình lớn ở trung tâm sáng lên.

Từng tấm ảnh cũ xuất hiện trước mắt mọi người.

Là tôi và Chung Gia Sâm thời niên thiếu.

Năm mười lăm tuổi, anh mặc đồng phục bóng rổ, đứng dưới ánh nắng, một tay khoác vai tôi.

Năm mười sáu tuổi, tôi ngồi sau xe anh, váy trắng tung bay trong gió.

Năm mười bảy tuổi, anh cầm bánh kem sinh nhật, vụng về bôi kem lên chóp mũi tôi.

Cuối cùng là một dòng chữ lớn:

“Minh Châu, anh đã trở về.”

Cả hội trường lập tức ồ lên.

Có người kinh ngạc.

Có người nhìn tôi.

Có người nhìn Chung Gia Uẩn.

Không khí bỗng trở nên kỳ dị đến mức khiến người ta ngạt thở.

Tôi đứng bên cạnh Chung Gia Uẩn.

Tay anh đặt nhẹ sau lưng tôi.

Không siết chặt.

Nhưng đủ vững vàng.

Sau đó, cửa hội trường mở ra.

Chung Gia Sâm mặc bộ vest trắng, ôm một bó hoa hồng đỏ bước vào.

Ánh đèn rọi xuống người anh.

Vẫn là gương mặt từng khiến vô số cô gái rung động.

Vẫn là nụ cười phóng túng ấy.

Anh bước từng bước về phía tôi.

Như thể bốn năm qua chưa từng tồn tại.

Như thể tôi vẫn là cô gái mười tám tuổi, chỉ cần anh xuất hiện là sẽ đỏ mắt nhào vào lòng anh.

“Minh Châu.”

Anh dừng trước mặt tôi.

Sau đó quỳ một gối xuống.

Cả hội trường im phăng phắc.

Anh mở hộp nhẫn.

Bên trong là một chiếc nhẫn kim cương màu hồng.

Tôi nhận ra nó.

Năm mười bảy tuổi, tôi từng chỉ vào một trang tạp chí và nói với anh:

“Sau này anh cầu hôn em, em muốn chiếc nhẫn như thế này.”

Khi ấy Chung Gia Sâm đang chơi game.

Anh thậm chí không ngẩng đầu.

Chỉ tùy tiện đáp:

“Được.”

“Anh mua cho em mười cái.”

Khi ấy tôi vui đến mức ôm tạp chí cười cả ngày.

Bây giờ chiếc nhẫn thật sự xuất hiện trước mặt tôi.

Nhưng tôi lại chỉ cảm thấy buồn cười.

Buồn cười cho Đường Minh Châu năm mười bảy tuổi.

Và buồn cười cho Chung Gia Sâm của hiện tại.

Anh ngẩng đầu nhìn tôi, ánh mắt đỏ lên một cách vừa đủ.

“Minh Châu.

“Bốn năm trước là anh sai.”

“Anh không nên bỏ em lại.”

“Anh biết em giận anh.”

“Nhưng anh đã trở về rồi.”

“Lần này anh sẽ không đi nữa.”

“Em gả cho anh nhé?”

Xung quanh có người hít vào một hơi.

Có lẽ họ đang chờ tôi phát điên.

Cũng có lẽ họ đang chờ Chung Gia Uẩn nổi giận.

Nhưng chúng tôi đều không.

Tôi chỉ nhìn Chung Gia Sâm.

Nhìn thật lâu.

Lâu đến mức nụ cười trên mặt anh dần trở nên gượng gạo.

Sau đó tôi hỏi:

“Chung Gia Sâm.”

“Anh đang cầu hôn vợ của anh trai mình sao?”

Câu nói ấy rơi xuống như một cái tát.

Cả hội trường lập tức chết lặng.

Sắc mặt Chung Gia Sâm trắng bệch.

Tôi chậm rãi nhìn quanh một vòng.

Nhìn những gương mặt từng cười nhạo tôi.

Nhìn những ánh mắt đang chờ một vở kịch mất mặt.

Cuối cùng, tôi lại nhìn về phía anh.

“Bốn năm trước, anh bỏ tôi lại trước ngày đính hôn.”

“Bốn năm sau, anh lại muốn ép tôi tha thứ trước mặt tất cả mọi người.”

“Chung Gia Sâm.”

“Anh chưa từng thay đổi.”

“Anh chỉ đổi một cách ích kỷ khác thôi.”

Anh cứng đờ tại chỗ.

Tôi lùi về sau nửa bước.

Chung Gia Uẩn lập tức khoác áo lên vai tôi.

Anh cúi đầu hỏi:

“Về nhà không?”

Tôi gật đầu.

“Về.”

Từ đầu đến cuối, anh không nhìn Chung Gia Sâm thêm một lần.

Như thể đối phương chỉ là một trò hề không đáng để anh bận tâm.

Chúng tôi rời khỏi hội trường trong sự im lặng của tất cả mọi người.

Sau lưng, tôi nghe thấy tiếng hộp nhẫn rơi xuống sàn.

Một âm thanh rất nhỏ.

Nhưng trong không gian tĩnh lặng ấy lại rõ ràng đến tàn nhẫn.

6

Sau màn cầu hôn ấy, nhà họ Chung trở thành đề tài bàn tán suốt nửa tháng.

Cổ phiếu của tập đoàn Chung thị cũng bị ảnh hưởng nhẹ.

Chung Gia Uẩn bắt đầu bận hơn trước.

Mỗi ngày anh về nhà rất muộn.

Có đôi khi tôi tỉnh dậy giữa đêm, vẫn thấy đèn phòng làm việc sáng.

Tôi từng đứng ngoài cửa nhìn anh.

Người đàn ông ấy mặc áo sơ mi trắng, tay áo xắn lên đến khuỷu tay, gương mặt dưới ánh đèn lạnh càng thêm trầm tĩnh.

Anh luôn như vậy.

Dù trời có sập xuống, anh vẫn có thể chống đỡ bằng một vẻ mặt không cảm xúc.

Bốn năm trước cũng thế.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...