Ngày chúng tôi đăng ký kết hôn, trời mưa rất lớn.

Tôi mặc một chiếc váy đen.

Không trang điểm.

Không cười.

Cũng không hỏi anh vì sao lại muốn cưới tôi.

Nhân viên ở Cục Dân chính nhìn chúng tôi rất lâu.

Có lẽ chưa từng thấy đôi vợ chồng mới cưới nào lại trông như đi dự tang lễ như vậy.

Sau khi lấy giấy chứng nhận, Chung Gia Uẩn đưa tôi về nhà họ Đường.

Trước khi xuống xe, anh đưa cho tôi một chiếc ô.

Tôi hỏi:

“Anh không vào sao?”

Anh nói:

“Hôm nay em nên ở cùng cha mẹ.”

Tôi siết chặt giấy chứng nhận kết hôn trong tay.

“Chung Gia Uẩn.”

“Anh không sợ sau này tôi vẫn không quên được Gia Sâm à?”

Anh nhìn mưa ngoài cửa kính.

Rất lâu sau mới đáp:

“Quên hay không là chuyện của em.”

“Cưới em là lựa chọn của tôi.”

Khi ấy tôi không hiểu câu này.

Tôi chỉ cảm thấy người đàn ông này quá lạnh nhạt.

Anh giống như một người ký hợp đồng.

Còn tôi là đối tượng cần được bảo vệ trong điều khoản ấy.

Sau này tôi mới biết.

Chung Gia Uẩn không phải không có tình cảm.

Anh chỉ giấu quá sâu.

Sâu đến mức nếu tôi không cúi đầu nhìn thật kỹ, sẽ bỏ lỡ tất cả những dịu dàng thầm lặng ấy.

Đêm đó, tôi bưng một ly sữa nóng đến phòng làm việc.

Chung Gia Uẩn ngẩng đầu.

“Sao còn chưa ngủ?”

Tôi đặt ly sữa xuống bàn.

“Anh cũng chưa ngủ.”

Anh xoa nhẹ giữa mày.

“Sắp xong rồi.”

Tôi đứng bên cạnh anh, nhìn bản báo cáo trên màn hình.

“Chuyện của Chung Gia Sâm ảnh hưởng nhiều lắm sao?”

Anh dừng tay.

“Không nhiều.”

“Anh nói dối.”

Tôi chỉ vào một phần dữ liệu.

“Chi nhánh bên châu Âu đã gọi điện về ba lần. Hai dự án mới cũng bị truyền thông nhắc đến chuyện nội bộ nhà họ Chung.”

“Đây không phải không nhiều.”

Chung Gia Uẩn nhìn tôi.

Ánh mắt anh có chút bất ngờ.

Tôi cười nhạt.

“Anh quên rồi sao?”

“Bốn năm qua, em không chỉ làm Chung phu nhân.”

“Em cũng học được rất nhiều thứ.”

Anh nhìn tôi rất lâu.

Sau đó khẽ cười.

“Ừ.”

“Em học rất tốt.”

Không hiểu vì sao, chỉ một câu ấy lại khiến lòng tôi mềm xuống.

Tôi kéo ghế ngồi xuống cạnh anh.

“Em giúp anh.”

Chung Gia Uẩn không từ chối.

Đêm ấy, chúng tôi cùng xử lý tài liệu đến gần ba giờ sáng.

Khi tôi mệt đến mức gục trên bàn ngủ quên, trong mơ mơ màng màng, tôi cảm thấy có người bế mình lên.

Hơi thở của người ấy rất quen thuộc.

Mùi gỗ đàn hương nhàn nhạt.

Tôi vô thức nắm lấy vạt áo anh.

“Chung Gia Uẩn…”

“Ừ.”

Giọng anh vang lên bên tai.

Tôi nói rất nhỏ:

“Đừng bỏ em lại.”

Cánh tay ôm tôi bỗng siết chặt.

Rất lâu sau, tôi nghe thấy anh đáp:

“Không bỏ.”

“Vĩnh viễn không.”

7

Lâm Vãn trở về Hồng Kông vào cuối tháng.

Hôm đó trời âm u.

Tôi vừa kết thúc cuộc họp ở công ty thì thư ký nói có người muốn gặp tôi.

Tôi nhìn cái tên trên danh thiếp.

Lâm Vãn.

Bốn năm không gặp.

Cô ta vẫn giống như trong ký ức của tôi.

Mềm mại.

Thanh thuần.

Mắt đỏ lên rất dễ khiến người khác thấy thương.

Cô ta ngồi trong phòng khách, hai tay nắm chặt túi xách.

Thấy tôi bước vào, cô ta lập tức đứng dậy.

“Minh Châu.”

Tôi ngồi xuống đối diện cô ta.

“Cô Lâm.”

Sắc mặt Lâm Vãn hơi tái.

Có lẽ cách xưng hô xa lạ ấy khiến cô ta không quen.

Dù sao bốn năm trước, chúng tôi từng là bạn.

Thậm chí có một thời gian, tôi thật sự xem cô ta là bạn.

Khi ấy Lâm Vãn từ Bắc Kinh chuyển đến Hồng Kông học trao đổi.

Cô ta không quen ai.

Chung Gia Sâm nhờ tôi chăm sóc cô ta.

Tôi đồng ý.

Tôi đưa cô ta đến tiệc.

Giới thiệu bạn bè cho cô ta.

Khi cô ta bị người khác cười nhạo vì xuất thân bình thường, tôi là người đứng ra che chở.

Tôi từng thật lòng cho rằng cô ta yếu đuối, cô ta đáng thương.

Sau này mới biết.

Người đáng thương nhất là tôi.

Lâm Vãn cúi đầu.

“Minh Châu, tôi đến để xin lỗi cô.”

Tôi không nói gì.

Cô ta cắn môi.

“Năm đó là tôi không tốt.”

“Tôi không nên để Gia Sâm đi cùng tôi.”

“Nhưng khi ấy tôi thật sự rất sợ.”

“Tôi một mình đến Bắc Kinh, không quen ai cả.”

“Gia Sâm nói anh ấy chỉ đưa tôi đi ổn định một thời gian, sau đó sẽ về giải thích với cô.”

“Tôi không biết mọi chuyện sẽ thành ra như vậy.”

Tôi nhìn cô ta.

Đôi mắt cô ta ướt át.

Giọng nói cũng run rẩy.

Nếu là Đường Minh Châu bốn năm trước, có lẽ tôi sẽ tin.

Tin rằng cô ta cũng là người bị động.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...