“Không phải vì anh ấy đã trở về quá muộn.”

“Mà là vì trong bốn năm anh ấy không ở đây, người ở bên em là anh.”

“Người dạy em đứng lên là anh.”

“Người để đèn cho em mỗi tối là anh.”

“Người nhớ em không ăn cay được là anh.”

“Người chưa từng ép em tha thứ, cũng chưa từng ép em quên đi quá khứ, là anh.”

Ánh mắt Chung Gia Uẩn dần thay đổi.

Lớp bình tĩnh mà anh luôn dùng để che giấu bản thân như bị một câu một chữ của tôi bóc xuống.

Tôi nhìn anh.

“Em từng bị người ta bỏ lại.”

“Cho nên em biết cảm giác ấy đau thế nào.”

“Chung Gia Uẩn, em sẽ không bỏ anh lại.”

Rất lâu sau, anh khàn giọng hỏi:

“Minh Châu.”

“Em biết mình đang nói gì không?”

Tôi gật đầu.

“Biết.”

“Em nói em muốn tiếp tục làm vợ anh.”

“Không phải vì trách nhiệm.”

“Không phải vì nhà họ Đường hay nhà họ Chung.”

“Mà vì em muốn ở bên anh.”

Chung Gia Uẩn nhìn tôi rất lâu.

Sau đó anh bỗng đưa tay ôm lấy tôi.

Đây là cái ôm rất chặt.

Khác với những lần anh lịch sự đỡ tôi, khoác áo cho tôi, đứng sau lưng tôi.

Lần này, anh giống như cuối cùng cũng dám thừa nhận mình muốn giữ lấy tôi.

Tôi tựa vào vai anh.

Nghe nhịp tim anh rất rõ.

Thì ra người bình tĩnh như Chung Gia Uẩn cũng có lúc tim đập nhanh như vậy.

Anh nói bên tai tôi:

“Anh từng hối hận.”

Tôi khựng lại.

Anh tiếp tục:

“Hối hận vì năm đó cưới em bằng danh nghĩa bù đắp.”

“Hối hận vì để em nghĩ mình chỉ là trách nhiệm của anh.”

“Hối hận vì bốn năm qua, anh yêu em nhưng không dám nói.”

Nước mắt tôi bỗng rơi xuống.

Không phải nước mắt vì đau khổ.

Mà là vì một góc rất mềm trong lòng cuối cùng được chạm đến.

Tôi ôm lại anh.

“Bây giờ nói cũng chưa muộn.”

Anh cúi đầu, hôn nhẹ lên tóc tôi.

“Ừ.”

“Chưa muộn.”

9

Chung Gia Sâm tìm đến tôi vào một ngày mưa.

Trời Hồng Kông hôm ấy xám xịt.

Mưa rơi từ sáng đến chiều không dứt.

Khi tôi từ công ty bước ra, anh đứng bên kia đường, không cầm ô.

Áo sơ mi ướt sũng.

Tóc dính lên trán.

Trông chật vật đến mức gần như không còn dáng vẻ cậu út nhà họ Chung được người người vây quanh.

Tài xế định mở cửa xe cho tôi.

Tôi nhìn anh một lát, cuối cùng vẫn nói:

“Chú Trần, chú chờ tôi một chút.

Tôi cầm ô bước qua đường.

Chung Gia Sâm nhìn thấy tôi, ánh mắt lập tức sáng lên.

“Minh Châu…”

Tôi dừng cách anh ba bước.

“Nói đi.”

Anh nhìn khoảng cách giữa chúng tôi.

Mưa đập lên mặt ô, phát ra âm thanh lạnh lẽo.

Anh bỗng cười khổ.

“Bây giờ em đến gần anh thêm một chút cũng không muốn sao?”

Tôi bình tĩnh đáp:

“Không cần thiết.”

Nụ cười của anh cứng lại.

Rất lâu sau, anh cúi đầu.

“Mẹ nói với anh rồi.”

“Năm đó em đến Bắc Kinh.”

“Em nghe thấy hết.”

Tôi không nói gì.

Anh ngẩng đầu nhìn tôi, đôi mắt đỏ ngầu.

“Anh không biết.”

“Nếu anh biết em ở ngoài cửa…”

Tôi ngắt lời anh:

“Nếu anh biết thì sao?”

“Anh sẽ không đi cùng Lâm Vãn nữa à?”

“Hay anh sẽ đóng cửa kỹ hơn, nói nhỏ hơn, để tôi không nghe thấy?”

Mặt Chung Gia Sâm trắng bệch.

Tôi nhìn anh.

Cơn mưa ngăn cách chúng tôi thành hai thế giới.

“Gia Sâm.”

“Tôi không đau vì anh nói những lời đó sau lưng tôi.”

“Tôi đau vì khi nói những lời đó, anh thật sự nghĩ như vậy.”

Anh lắc đầu.

“Không phải…”

“Anh chỉ là…”

“Chỉ là gì?”

Tôi hỏi.

“Chỉ là quá chắc chắn tôi yêu anh?”

“Chỉ là quá chắc chắn tôi sẽ không rời khỏi anh?”

“Chỉ là quá chắc chắn dù anh vứt bỏ tôi trước mặt tất cả mọi người, tôi vẫn phải đứng nguyên tại chỗ chờ anh quay về?”

Từng câu hỏi khiến anh không thể đáp lại.

Mưa càng lúc càng lớn.

Có nước chảy xuống gương mặt anh.

Không biết là mưa hay nước mắt.

Anh khàn giọng nói:

“Anh sai rồi.”

“Minh Châu, anh thật sự biết sai rồi.”

“Bốn năm qua anh không sống tốt như em nghĩ.”

“Anh và Lâm Vãn không ở bên nhau.”

“Anh…”

Tôi bỗng thấy buồn cười.

“Chung Gia Sâm.”

“Anh và cô ấy có ở bên nhau hay không, bây giờ còn quan trọng sao?”

Anh ngẩn ra.

Tôi nói:

“Năm đó anh chọn cô ấy.”

“Cho dù sau này anh có hối hận, lựa chọn ấy vẫn đã xảy ra.”

“Vết thương của tôi không vì anh không yêu cô ấy mà biến mất.”

“Những lời người khác mắng tôi, không vì anh nói một câu xin lỗi mà chưa từng tồn tại.”

“Bốn năm tôi từng tự ghét chính mình, cũng không vì anh đứng dưới mưa mà trở nên nhẹ nhàng hơn.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...