Anh bước lên một bước.
Tôi lập tức lùi lại.
Động tác ấy khiến anh như bị đâm trúng.
“Em sợ anh?”
Tôi lắc đầu.
“Không.”
“Tôi chỉ không muốn anh chạm vào tôi nữa.”
Môi anh run lên.
“Minh Châu…”
“Anh từng nghĩ, sau này anh quay về, chỉ cần anh giải thích rõ ràng, chúng ta vẫn có thể bắt đầu lại.”
“Tại sao em không đợi anh?”
Lần này đến lượt tôi im lặng.
Tôi nhìn anh.
Nhìn người từng là toàn bộ tuổi trẻ của tôi.
Trong cơn mưa mờ mịt, gương mặt anh như chồng lên dáng vẻ năm mười tám tuổi.
Năm đó anh cũng từng đứng dưới mưa chờ tôi.
Chỉ vì tôi giận anh không đến sinh nhật mình.
Anh ướt sũng, cầm một bó hoa hồng đã bị mưa đánh rũ, đáng thương nói:
“Minh Châu, anh lạnh quá.”
Tôi lập tức mềm lòng.
Tôi chạy xuống ôm anh.
Tôi mắng anh là đồ ngốc.
Tôi vừa khóc vừa nói lần sau không được như vậy nữa.
Anh cười hôn lên trán tôi.
“Biết rồi.”
“Sau này anh không để em buồn nữa.”
Lời hứa năm đó nhẹ như hơi thở.
Tôi lại tin suốt nhiều năm.
Bây giờ nghĩ lại, không phải anh lừa tôi quá giỏi.
Mà là tôi quá muốn tin.
Tôi thu hồi ánh mắt.
“Không phải tôi không đợi anh.”
“Là tôi đã đợi rồi.”
“Từ Hồng Kông đến Bắc Kinh.”
“Từ ngoài cánh cửa căn hộ ấy đến chuyến bay trở về.”
“Từ sáng ngày đính hôn đến tối muộn.”
“Từ ngày đầu tiên người khác cười nhạo tôi đến ngày tôi ký giấy kết hôn với Chung Gia Uẩn.”
“Chung Gia Sâm.”
“Tôi đã đợi rất lâu.”
“Là anh không quay đầu.”
Anh đứng chết lặng.
Tôi tiếp tục:
“Sau này tôi mới hiểu.”
“Không phải tất cả những người rời đi đều đáng được chờ.”
“Cũng không phải tất cả lời xin lỗi đến muộn đều cần được tha thứ.”
Anh bật khóc.
Đây là lần đầu tiên tôi thấy Chung Gia Sâm khóc trước mặt tôi.
Trước kia anh luôn kiêu ngạo.
Luôn phóng túng.
Luôn giống như chẳng có chuyện gì thật sự khiến anh đau.
Hóa ra anh cũng biết đau.
Chỉ là khi tôi đau, anh không nhìn thấy.
Anh nghẹn ngào:
“Anh còn cơ hội không?”
Tôi nhìn anh rất lâu.
Sau đó nhẹ nhàng nói:
“Không.”
Một chữ thôi.
Còn tàn nhẫn hơn mọi lời trách móc.
Anh nhắm mắt.
Cả người như mất hết sức lực.
Tôi xoay người định đi.
Anh bỗng gọi tôi lại.
“Minh Châu.”
“Nếu năm đó anh không đi thì sao?”
Tôi dừng bước.
Không quay đầu.
“Nếu năm đó anh không đi.”
“Có lẽ chúng ta đã kết hôn.”
“Có lẽ cũng sẽ sinh con.”
“Có lẽ một ngày nào đó, anh vẫn sẽ vì Lâm Vãn hoặc một người khác mà khiến tôi đau.”
“Bởi vì vấn đề chưa bao giờ là Bắc Kinh.”
“Là anh.”
“Chung Gia Sâm, người tôi buông bỏ không phải là một lựa chọn sai lầm của anh.”
“Mà là chính anh.”
Nói xong, tôi bước về phía xe.
Lần này anh không đuổi theo.
Tôi ngồi vào xe, tài xế đóng cửa lại.
Qua cửa kính mờ nước mưa, tôi nhìn thấy anh vẫn đứng nguyên tại chỗ.
Giống như bốn năm trước tôi từng đứng ngoài cánh cửa ở Bắc Kinh.
Chỉ khác là khi ấy tôi còn yêu anh.
Còn bây giờ, tôi thật sự không còn gì để cho anh nữa.
10
Chuyện Chung Gia Sâm gây ra không dừng lại ở cảm xúc cá nhân.
Nhà họ Chung bắt đầu xuất hiện sóng ngầm.
Mấy vị cổ đông lớn vốn đã không hài lòng với tính cách tùy hứng của anh, lần này càng có cớ gây áp lực.
Trong cuộc họp hội đồng quản trị, có người nhắc thẳng:
“Cậu út vừa về nước đã gây ra bê bối như vậy, e là không thích hợp tham gia dự án trọng điểm.”
Chung Gia Sâm ngồi cuối bàn.
Sắc mặt rất khó coi.
Anh nhìn về phía Chung Gia Uẩn.
“Anh cũng nghĩ vậy?”
Chung Gia Uẩn ngồi ở vị trí chủ tọa, tay đặt trên tập tài liệu.
Giọng anh bình tĩnh:
“Từ hôm nay, cậu tạm thời không cần tham gia vào các quyết sách của tập đoàn.”
Chung Gia Sâm bật cười.
“Tạm thời?”
“Hay là vĩnh viễn?”
Cả phòng họp im lặng.
Chung Gia Uẩn nhìn anh.
“Điều đó phụ thuộc vào năng lực của cậu.”
Chung Gia Sâm đứng bật dậy.
“Năng lực?”
“Anh cả, anh nói nghe hay thật.”
“Bốn năm trước em đi, anh cưới Minh Châu.”
“Bốn năm sau em về, anh lại muốn đá em khỏi tập đoàn.”
“Có phải từ đầu đến cuối, anh đều muốn cướp tất cả của em không?”
Sắc mặt mấy cổ đông lập tức thay đổi.
Chung Gia Uẩn vẫn không tức giận.
Anh chỉ nhàn nhạt hỏi:
“Cướp gì của cậu?”
“Minh Châu là cậu tự bỏ.”
“Vị trí trong tập đoàn là cậu tự đánh mất.”
“Thể diện nhà họ Chung cũng là cậu tự tay ném đi.”
Chaporia
Bình Luận (0)