“Gia Sâm.”
“Đừng luôn xem hậu quả mình tạo ra là âm mưu của người khác.”
Chung Gia Sâm siết chặt nắm tay.
“Anh có tư cách gì nói em?”
“Nếu không phải anh nhân lúc em không ở đây…”
“Cậu thật sự cho rằng nếu cậu ở đây, Minh Châu sẽ hạnh phúc sao?”
Giọng Chung Gia Uẩn bỗng lạnh xuống.
“Cậu có biết bốn năm trước cô ấy bị sốt đến mê man vẫn gọi tên ai không?”
Chung Gia Sâm cứng đờ.
Chung Gia Uẩn nhìn anh.
“Không phải gọi cậu.”
“Cô ấy chỉ liên tục nói đừng bỏ em lại.”
Một câu ấy khiến cả phòng họp yên lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng máy điều hòa.
Tôi đứng ngoài cửa phòng họp.
Vốn định mang tài liệu đến cho Chung Gia Uẩn.
Không ngờ lại nghe thấy những lời này.
Cổ họng tôi nghẹn lại.
Tôi từng nghĩ những đêm đó chỉ có một mình tôi nhớ.
Hóa ra Chung Gia Uẩn cũng nhớ.
Hóa ra trong những năm tôi cố quên đi nỗi đau, anh vẫn luôn âm thầm cất giữ những mảnh vỡ ấy giúp tôi.
Cửa phòng họp bị đẩy ra.
Tôi bước vào.
Ánh mắt mọi người lập tức đổ dồn về phía tôi.
Chung Gia Sâm nhìn thấy tôi, vẻ mặt vừa đau đớn vừa hoảng loạn.
“Minh Châu…”
Tôi không nhìn anh.
Tôi đi thẳng đến bên Chung Gia Uẩn, đặt tài liệu xuống trước mặt anh.
“Bản hợp đồng với bên Tân Giới đã sửa xong.”
Chung Gia Uẩn ngẩng đầu nhìn tôi.
Ánh mắt lạnh lùng khi nãy dịu xuống trong nháy mắt.
“Ừ.”
Tôi đứng bên cạnh anh.
Không nói thêm gì.
Nhưng hành động ấy đã đủ rõ ràng.
Chung Gia Sâm nhìn tôi đứng bên cạnh Chung Gia Uẩn.
Nhìn tôi không chút do dự chọn vị trí ấy.
Sắc mặt anh dần trắng bệch.
Anh hỏi:
“Minh Châu.”
“Em thật sự yêu anh ta sao?”
Tôi quay đầu nhìn anh.
Lần này, tôi không né tránh.
“Yêu.”
Một chữ.
Rõ ràng.
Dứt khoát.
Tôi nhìn thấy hy vọng cuối cùng trong mắt Chung Gia Sâm vỡ vụn.
Anh cười một tiếng rất khẽ.
Sau đó ngồi phịch xuống ghế.
Như một kẻ thua cuộc cuối cùng cũng hiểu ra mình không còn quân cờ nào trong tay.
11
Sau cuộc họp đó, Chung Gia Sâm rời khỏi nhà họ Chung.
Nghe nói anh dọn đến căn hộ riêng ở ven biển.
Nghe nói anh uống rượu rất nhiều.
Nghe nói Lâm Vãn từng đến tìm anh, nhưng bị anh từ chối không gặp.
Những chuyện ấy đều là Tống Nghiên kể cho tôi nghe.
Tôi chỉ nghe.
Không bình luận.
Tống Nghiên nói:
“Cậu không tò mò thật à?”
Tôi đang chọn váy cho buổi tiệc từ thiện cuối tuần.
“Không.”
“Anh ta sống tốt hay không, không liên quan đến tớ.”
Tống Nghiên cảm thán:
“Cậu bây giờ thật sự khác trước kia.”
Tôi nhìn mình trong gương.
Người phụ nữ trong gương mặc một chiếc váy lụa màu trắng ngà.
Tóc dài được búi thấp.
Gương mặt trang điểm rất nhẹ.
Không còn là cô gái từng cố ý mặc màu đỏ rực chỉ vì Chung Gia Sâm nói anh thích người nổi bật.
Cũng không còn là Đường Minh Châu từng đứng trước gương suốt hai tiếng, chỉ để chọn bộ váy khiến anh nhìn mình lâu hơn một chút.
Tôi bỗng cười.
“Khác là tốt.”
Tống Nghiên nói:
“Ừ.”
“Đường Minh Châu của hiện tại tốt hơn nhiều.”
Buổi tiệc từ thiện hôm đó được tổ chức ở một khách sạn ven biển.
Tôi đại diện quỹ từ thiện của nhà họ Đường phát biểu.
Chung Gia Uẩn đi cùng tôi.
Trước khi lên sân khấu, anh chỉnh lại khuyên tai cho tôi.
Động tác rất tự nhiên.
Tôi nhỏ giọng hỏi:
“Có lệch không?”
Anh nhìn tôi.
“Không.”
“Rất đẹp.”
Tôi cười.
“Chung tổng càng ngày càng biết nói lời dễ nghe rồi.”
Anh cũng khẽ cười.
“Chỉ nói thật.”
Lúc tôi bước lên sân khấu, ánh đèn chiếu xuống.
Bên dưới là rất nhiều gương mặt quen thuộc.
Có người từng thương hại tôi.
Có người từng cười nhạo tôi.
Có người từng bàn tán về tôi sau lưng.
Bốn năm trước, tôi rất sợ những ánh mắt này.
Tôi sợ họ nhắc đến tên tôi.
Sợ họ nói về đêm trước lễ đính hôn.
Sợ họ nhìn tôi bằng ánh mắt vừa tò mò vừa khinh miệt.
Nhưng bây giờ tôi đứng ở đây.
Lưng thẳng.
Giọng nói bình tĩnh.
Tôi nói về quỹ hỗ trợ phụ nữ trẻ sau biến cố gia đình.
Nói về những người từng bị dư luận làm tổn thương.
Nói về việc mỗi người đều nên có quyền bắt đầu lại.
Cuối bài phát biểu, tôi dừng một chút.
Ánh mắt lướt qua góc tối cuối hội trường.
Tôi nhìn thấy Chung Gia Sâm.
Anh mặc vest đen, đứng lặng lẽ sau đám đông.
So với cậu út nhà họ Chung rực rỡ ngày trở về, anh lúc này gầy đi rất nhiều.
Chaporia
Bình Luận (0)