Nha hoàn Xuân Mai nhìn ta hỏi: “Tiểu thư, đống đồ này…”
Đồ của Hầu phủ đương nhiên không thể lưu lại trong nhà chúng ta.
Ta lạnh giọng: “Tất cả mang trả về Hầu phủ không thiếu một món.”
“Nhưng mà…”
Ta quay đầu lại, ánh mắt sắc lẹm nhìn chằm chằm vào Xuân Mai.
Xuân Mai liền cúi đầu không dám nói thêm lời nào nữa.
Ta biết con bé cũng là muốn tốt cho ta.
Vị trí Thế tử phi, suy cho cùng so với một vị Thám hoa phu nhân, thân phận địa vị cao hơn biết bao nhiêu lần.
Phụ thân và mẫu thân sau khi trở về phủ, nghe kể lại những chuyện xảy ra vào ban ngày thì vô cùng kinh ngạc.
Dù sao Bùi Chiêu cưới Xuân Hiểu tính ra mới ngắn ngủi có nửa năm trời.
Vì cớ gì nay lại rầm rộ mang lễ đến cầu hôn ta?
Mẫu thân nắm lấy bàn tay ta: “Ý Nhi, trong lòng con rốt cuộc là có suy tính thế nào?”
Giờ đây, bày ra trước mặt ta có hai con đường rõ rệt.
Một là gả cho Chu Ngạn.
Hai là gả cho Bùi Chiêu.
Hai sự lựa chọn này, trong mắt người đời căn bản không cần phải tốn công suy nghĩ làm gì.
Nhắm mắt lại ai ai cũng sẽ chọn gùi đầu vào Bùi Chiêu.
Cho dù Hầu phủ có là đầm rồng hang hổ đi chăng nữa, thì gả vào đó cũng là một vị Thế tử phi tôn quý.
Suy cho cùng so với Thám hoa phu nhân tôn quý hơn gấp trăm lần.
Thế nhưng ta lại kiên quyết lắc đầu.
“Mẫu thân, con đã nhận lời gả cho Chu Ngạn rồi.”
Mẫu thân ta khẽ cụp mi mắt, thở dài một tiếng:
“Thôi được rồi, con cảm thấy thích là được.”
Chu Ngạn sau khi nghe tin Bùi Chiêu mang sính lễ đến nhà ta đề thân.
Chỉ hai ngày sau đó, hắn đã lập tức đưa theo song thân phụ mẫu đích thân đăng môn cầu hôn.
Số lượng sính lễ mang đến đương nhiên không tài nào sánh bằng với Nam Dương Hầu phủ hiển hách.
Nhưng đó đã là toàn bộ thành ý lớn nhất mà gia đình họ có thể gom góp ra được rồi.
Sau khi hai bên gia đình tiến hành trao đổi canh thiếp, mối hôn sự này xem như đã ván đóng thuyền, định đoạt xong xuôi.
Chu Ngạn vì sợ giữa đường lại xảy ra biến cố gì ngoài ý muốn.
Nên đã thúc giục định ngày cưới từ rất sớm.
Lại qua hai ngày sau, từ phía Nam Dương Hầu phủ bỗng truyền ra tin tức chấn động: Thế tử giáng chính thê xuống làm thiếp thất.
Sự việc này bị đồn thổi ầm ĩ khắp cả Kinh thành.
Nghe đâu là do Nam Dương Hầu Thế tử phu nhân đã lén lút ăn cắp đôi hoa tai đính đông châu quý giá của Hầu phu nhân.
Lại còn mặt dày mang ngay lên đôi tai của mình.
Bị Nam Dương Hầu phu nhân bắt gian tại trận ngay tại viện tử.
Bà liền cho người vác gậy đánh cho nàng ta mười bản tử, rồi trực tiếp hạ lệnh giáng thê thành thiếp.
Bách tính trong Kinh thành bàn tán xôn xao sau lưng:
“Vị Thế tử phu nhân kia vốn dĩ xuất thân chỉ là một đứa tỳ nữ thấp hèn, vận khí tốt cứu được Thế tử một mạng liền dùng cái ơn đó để ép buộc Thế tử phải cưới mình vào cửa.”
“Chậc chậc, cũng không chịu soi gương xem bản thân mang thân phận gì, Thế tử là người mà loại tỳ nữ như nàng ta có thể tơ tưởng tới được sao?”
“Theo ta thấy thì Thế tử mới là người tâm địa lương thiện, vì cái ơn cứu mạng kia mà thực sự không màng đến chuyện môn đăng hộ đối, rước nàng ta vào cửa phủ.”
“Ai bảo không phải chứ! Nào ngờ đâu vị Thế tử phu nhân này tay chân lại không sạch sẽ, ngay đến cả đồ đạc của bà mẫu mà cũng dám ra tay ăn cắp!”
“Bị giáng làm thiếp là đáng đời lắm!”
“Chuyện này nếu rơi vào tay ta, ta đã trực tiếp viết hưu thư đuổi cổ nàng ta đi từ lâu rồi!”
Xuân Hiểu bị người ta áp giải, nhốt vào một gian viện tử hoang vu nằm ở hướng chính Bắc của Hầu phủ.
Nơi đó cỏ dại mọc cao lút đầu người, viện tử hẻo lánh đến mức ngay đến cả một đứa hạ nhân sai vặt cũng không có.
Ta thừa hiểu, đây lại là một vở kịch do một tay Bùi Chiêu tự biên tự diễn mà ra.
Vở kịch này hạ màn, Bùi Chiêu hắn nghiễm nhiên có được cái danh tiếng là bậc nam tử nhân hậu, trọng tình trọng nghĩa.
Còn Xuân Hiểu thì biến thành một ả tiện tỳ không biết xấu hổ, dựa dẫm ơn nghĩa để trèo cao, mặt dày mày dạn bám lấy Hầu phủ đòi gả vào.
Thế nhưng, ngẫm lại thì hắn đối với Xuân Hiểu suy cho cùng vẫn còn tốt chán so với ta ở kiếp trước.
Kiếp trước, hắn trực tiếp cho người chuốc thuốc mê cho ta bất tỉnh nhân sự.
Rồi lén lút thả một gã nam tử ngoại tộc bước vào phòng ngủ của ta.
Sau đó tự tay dẫn người tới bắt gian tại giường.
Khiến ta trực tiếp bị người đời đóng đinh vào cột sỉ nhục, hứng chịu muôn vàn lời chửi rủa cay nghiệt nhất thế gian.
Đồ không biết xấu hổ!
Ả dâm phụ lăng loàn!
Hồi tưởng lại những chuyện Kinh hoàng của kiếp trước, ta khẽ nhắm chặt đôi mắt lại.
Bùi Chiêu trước nay vốn dĩ luôn là một kẻ như vậy.
Không từ thủ đoạn, tâm cơ thâm hiểm và máu lạnh vô tình.
Sau khi Xuân Hiểu bị giáng thê thành thiếp, Bùi Chiêu lập tức tới tìm ta.
Hắn hẹn ta gặp mặt ở Phú Xuân Lâu, ta không đến.
Chaporia
Bình Luận (0)