Lồng ngực ta bỗng chốc đập rộn ràng một cách mất kiểm soát.
Cái cảm giác tim đập thình thịch như đánh trống reo vang này.
Là thứ mà kiếp trước khi đối diện với Bùi Chiêu, ta chưa từng bao giờ có được.
Khoảng thời gian ta mới gả vào Hầu phủ, Bùi Chiêu đối xử với ta rất tốt.
Nhưng cái tốt ấy lại phảng phất vài phần xa cách, kính nhi vi viễn.
Căn bản không giống như tình cảm của một cặp phu thê bình thường.
Hơn nữa, hắn lúc nào cũng đem cái từ “ơn cứu mạng” treo ngay cửa miệng.
Giống như thể, hắn cưới ta không phải vì hắn có lòng yêu thích ta.
Mà là bởi vì ta đã cứu hắn một mạng.
Hắn vì muốn báo đáp ân tình của ta, nên mới chấp nhận cưới ta về.
Phải rồi, có thể trở thành Thế tử phu nhân của một Vương hầu phủ.
Đối với một nữ nhi nhà thương gia, quả thực có thể xem là một món quà báo đáp hậu hĩnh.
Thấy ta hồi lâu vẫn im lặng không đáp.
Chu Ngạn liền mở lời: “Ý Nhi nếu như không lên tiếng từ chối, ta liền coi như nàng đã gật đầu đồng ý rồi nhé.”
“Ta đã viết thư gửi về gia đình, vài ngày nữa ta sẽ chính thức mang lễ vật đến phủ đề thân.”
Mẫu thân sau khi nghe tin Chu Ngạn một lòng ái mộ ta, vui mừng đến mức liên tục chắp tay niệm A Di Đà Phật.
“Tốt quá rồi, Ý Nhi, con cuối cùng cũng có thể gả vào nhà quan gia, làm một vị quan thái thái rồi!”
“Chu Ngạn có nói khi nào thì mang lễ đến đề thân không con?”
Thế nhưng điều ta vạn lần không ngờ tới chính là, người mang sính lễ đến phủ đề thân trước Chu Ngạn một bước, lại chính là Bùi Chiêu.
Thời điểm hắn rầm rộ mang theo sính lễ đến nhà ta.
Cả phụ thân và mẫu thân ta đều không có mặt ở phủ.
Nhìn đám hạ nhân khiêng từng rương sính lễ đỏ rực bước vào phủ, ta hoàn toàn chết trân tại chỗ. “Thế tử, ngài làm vậy là có ý gì?”
Bùi Chiêu cụp mắt nhìn ta: “Nàng thảy đều đã biết rõ rồi đúng không!”
“Năm xưa, người chân chính cứu mạng ta, chính là nàng!”
Ta vô cùng kinh ngạc.
Kiếp trước, cũng vào khoảng thời gian nửa năm sau đại hôn này.
Bùi Chiêu đột ngột đạp văng cánh cửa viện của ta.
Đôi mắt hắn đỏ ngầu hằn lên những tia máu, gằn giọng nói: “Ta biết hết cả rồi, hóa ra người cứu ta năm xưa là Xuân Hiểu!”
“Nàng vì cái vị trí Thế tử phi này, mà nhẫn tâm mạo nhận ơn cứu mạng của người khác, tâm địa quả thực quá mức độc ác!”
Còn kiếp này, ta rõ ràng đã trả lại cái ơn cứu mạng đó về đúng tay Xuân Hiểu rồi.
Vì cớ gì hắn lại chạy đến đây nói ra những lời này.
Thấy ta nhìn hắn bằng ánh mắt dò xét, Bùi Chiêu đột ngột cất tiếng: “Ta đã mật báo hỏi qua Thái y rồi, dựa theo tình trạng thương thế của ta lúc đó, Xuân Hiểu chỉ là một đứa nha hoàn thấp kém, căn bản không đào đâu ra lắm bạc như thế để cứu mạng ta.”
“Người bỏ tiền mời đại phu về chữa trị là nàng, cho nên, nàng mới chính là ân nhân cứu mạng thật sự của ta.”
Ta vội vàng lên tiếng giải thích: “Không phải như vậy đâu, người cứu mạng ngài thực sự là Xuân Hiểu, chính nàng ấy đã cõng ngài về phòng, chính nàng ấy đã quỳ gối trước mặt ta cầu xin ta mời đại phu, người sắc thuốc cho ngài là nàng ấy, người kề cận chăm sóc ngài cũng là nàng ấy…”
Bùi Chiêu khẽ bật cười một tiếng đầy giễu cợt.
“Những việc đó, chẳng phải đều là bổn phận mà một đứa tỳ nữ hầu hạ nên làm hay sao?”
“Nếu không có sự ngầm đồng ý và xuất bạc của nàng, nàng ta liệu có thể làm được những việc đó không?”
“Lục Chi Ý, nàng đã cứu mạng ta, ta hợp tình hợp lý phải cưới nàng làm thê.”
Ta vội vàng xua tay lia lịa:
“Không không không, ngài sớm đã cưới chính thê rồi mà…”
Lời còn chưa dứt, đã bị Bùi Chiêu thẳng thừng ngắt lời:
“Ta sẽ nghĩ cách, giáng nàng ta từ chính thê xuống làm thiếp thất.”
Nghe thấy bốn chữ “giáng thê thành thiếp”, ta chỉ cảm thấy sống lưng mình bỗng chốc lạnh toát.
Kiếp trước, Bùi Chiêu cũng từng đứng trước mặt ta mà nói ra những lời tàn nhẫn y hệt như vậy.
Hắn nói ta mạo nhận công lao, tâm địa độc ác, không xứng làm Thế tử phi, muốn giáng ta từ chính thê xuống làm thiếp thất.
Nhưng sau đó vì sao hắn lại không làm như vậy?
Là bởi vì Hầu phu nhân luyến tiếc khối của hồi môn khổng lồ của ta.
Mẫu thân ta năm xưa vì sợ ta gả vào Hầu phủ sẽ bị người ta khinh khi, bắt nạt.
Nên đã gần như cắt ra một nửa gia sản của Lục gia để làm của hồi môn cho ta mang theo xuất giá.
Khối tài sản khổng lồ như núi tiền ấy, Hầu phu nhân làm sao có thể cam lòng nhìn nó bay mất.
Thế là bọn họ lập mưu tính kế hãm hại ta.
Viết hưu thư thẳng tay đuổi ta ra khỏi phủ.
Có như vậy, toàn bộ khối của hồi môn của ta mới đường hoàng thuộc về túi tham của Hầu phủ.
Bùi Chiêu quay người bước đi, bước chân vô cùng vội vã.
Chỉ buông lại duy nhất một câu: “Ý Nhi, nàng hãy đợi ta!”
Bùi Chiêu đi rồi.
Để lại một sân đầy rẫy những rương sính lễ đỏ rực.
Chaporia
Bình Luận (0)