Còn kiếp này, do ta rời đi quá vội vã, hắn đã không kịp đến tiễn ta.
Chu Ngạn suy cho cùng cũng là nam tử, không thể lưu lại trong phủ Lục gia chúng ta.
Ta bèn sắp xếp cho hắn ra ở tạm tại một trang viên ngoại ô của gia đình.
Mẫu thân ta sau khi biết chuyện, ngay đêm hôm đó đã gõ vang cửa phòng ta để hỏi cho ra nhẽ.
Ta đem toàn bộ câu chuyện thuở còn ở Giang Nam kể lại một lượt cho mẫu thân nghe.
Đôi mắt mẫu thân bỗng chốc sáng lên:
“Hắn từng nói sau khi đỗ Trạng nguyên sẽ cưới con sao?”
Ta khẽ mỉm cười: “Mẫu thân, đó chỉ là lời nói đùa thuở thiếu thời mà thôi.”
“Ý Nhi, con nói thật cho mẫu thân nghe, con đối với hắn liệu có ý tứ gì không?”
“Mẫu thân, con có ý tứ với hắn cũng vô dụng, phải là hắn đối với con có ý tứ mới được chứ!”
Mẫu thân ta cười híp cả mắt:
“Con đã cứu mạng hắn vào lúc ngặt nghèo, hắn định bụng là phải có ý tứ với con rồi!”
Mẫu thân hai tay chắp hoa sen niệm Phật:
“A Di Đà Phật, cầu trời khấn phật cho Chu Ngạn lần này đỗ được Trạng nguyên, đến cầu cưới Ý Nhi nhà ta!”
“Mẫu thân!”
Kiếp trước, Chu Ngạn không hề đỗ Trạng nguyên.
Cũng có thể kiếp trước, Chu Ngạn thậm chí còn không có cơ hội tham gia kỳ thi năm đó.
Bởi thời điểm ấy ta đã gả vào Hầu phủ, đối với những chuyện vụn vặt bên ngoài hoàn toàn tai ngơ mắt lấp.
Nhưng kiếp này, Chu Ngạn quả thực đã đỗ đạt khoa bảng.
Tuy không phải ngôi vị Trạng nguyên, mà là Thám hoa.
Mẫu thân sau khi biết tin, liền liên tục chắp tay niệm A Di Đà Phật.
“Thám hoa cũng tốt, Thám hoa cũng là bậc quan viên triều đình rồi.”
Bà quay sang nhìn ta: “Chu Ngạn khi nào thì tới dạm ngõ đề thân?”
“Mẫu thân, Chu Ngạn từ khi nào từng nói sẽ tới đề thân chứ?”
“Nhưng con đã cứu mạng hắn cơ mà!”
“Ai quy định cứu người thì nhất định phải cưới người ta chứ?”
Mẫu thân ta nghe vậy liền cúi đầu im lặng một lát.
“Ý Nhi, đây là cơ hội duy nhất để con có thể gả vào nhà quan gia, làm một vị quan thái thái rồi.”
“Nếu như Chu Ngạn không tới đề thân, mẫu thân chỉ còn cách gả con cho đại công tử nhà Trần gia mà thôi.”
Trần gia đại công tử, ta đương nhiên biết rõ.
Năm tuổi đã bắt đầu học cách gảy bàn tính, mười tuổi đã bắt đầu đứng ra quán xuyến các cửa tiệm.
Nay tuổi đã hai mươi sáu, hơn một nửa số cửa tiệm của Trần gia đều do một tay hắn quản lý, quán xuyến.
Gia sản dòng họ nhờ vậy mà tăng lên gấp bội.
Thế nhưng hắn dường như đối với chuyện nam nữ nhân duyên lại chẳng có nửa điểm hứng thú.
Trước đây từng nói qua mấy mối hôn sự, nhưng thảy đều kết thúc không lý do.
Ta cúi đầu, hai tay không ngừng vò vò chiếc khăn tay.
Gả cho Trần Trì sao.
Cũng tốt!
Dù sao đều là xuất thân thương cổ, môn đăng hộ đối.
Nghĩ lại thì Trần phu nhân chắc cũng sẽ không khinh miệt xuất thân của ta.
Chu Ngạn sai nha hoàn gửi thư cho ta, hẹn ta ngày mai đến Duyệt Hội Lâu tụ họp.
Hôm sau, Chu Ngạn vận một bộ trường bào màu thanh lục, tóc được búi cao gọn gàng.
Giữa đôi lông mày đã không còn vẻ rụt rè của năm xưa, mà thay vào đó là vài phần trầm ổn, chững chạc của bậc quan viên.
Hắn khẽ đẩy chén trà đã rót sẵn đến trước mặt ta.
“Ta lần này có thể đỗ Thám hoa, thảy đều nhờ có Lục cô nương giúp đỡ!”
Ta khẽ mỉm cười: “Chuyện nên làm mà.”
Hắn nhìn ta, ánh mắt đong đầy vài phần nhu tình, ấm áp:
“Trước đây ta từng cùng Lục cô nương lập dưới lời hẹn ước, nếu ta có thể đỗ Trạng nguyên, nhất định sẽ cưới cô nương làm thê.”
“Chỉ là không biết, lần này ta không thể đỗ ngôi vị Trạng nguyên, Lục cô nương liệu có còn nguyện ý gả cho ta chăng?”
Gò má ta bỗng chốc có chút nóng bừng.
Ta ngơ ngác nhìn hắn:
“Đó… chẳng phải là lời nói đùa thuở nhỏ sao?”
Thời điểm ta mới đến Giang Nam, tuổi đời chẳng qua cũng mới mười bốn tuổi.
Thế nhưng sắc mặt Chu Ngạn lại vô cùng nghiêm túc:
“Ta chưa từng bao giờ xem đó là một lời nói đùa.”
Mặt ta lại càng thêm đỏ ửng.
Ta lắp bắp cất lời:
“Chu Ngạn, ta dang tay cứu huynh là bởi vì chúng ta từng là hàng xóm láng giềng cũ của nhau! Ta tuyệt đối không có ý định dùng cái ơn cứu mạng này để ép huynh phải báo đáp.”
“Hơn nữa, ta cũng không tính là cứu mạng huynh, ta chỉ là bỏ ra chút ngân lượng, giúp huynh có lộ phí đi tham gia thi cử mà thôi.”
“Huynh đỗ đạt được là do học vấn của huynh xuất chúng, không liên quan gì đến ta cả.”
“Chu Ngạn, huynh không cần phải làm như vậy đâu.”
Ta nói năng lộn xộn, lời trước không ăn nhập với lời sau.
Chu Ngạn khẽ chống cằm nhìn ta chăm chú.
Bất chợt, hắn khẽ bật cười:
“Ý Nhi, ta từ lâu đã một lòng hướng về nàng, ta muốn cưới nàng làm thê, căn bản không phải vì nàng đã cứu ta.”
“Cho dù lần này là ai cứu ta đi chăng nữa, người ta muốn cưới, vẫn chỉ có một mình nàng mà thôi!”
Đuôi mắt hắn cong cong: “Ta đã hứa với nàng rồi cơ mà.”
Chaporia
Bình Luận (0)