Năm năm không gặp.

Không ngờ ngày gặp lại, tôi lại thảm hại như thế này.

Tần Nghiêu nhìn vali bên cạnh tôi, rồi nhìn đôi mắt đỏ hoe của tôi.

Anh không hỏi chuyện gì đã xảy ra.

Chỉ cởi áo khoác khoác lên vai tôi.

“Lên xe trước.”

Tôi ngồi vào ghế phụ.

Trong xe có mùi gỗ tuyết tùng rất nhạt.

Tần Nghiêu đưa tôi một chai nước.

“Tay em lạnh quá.”

Tôi cúi đầu nhìn tay mình.

Quả nhiên đang run.

Tôi nắm chặt chai nước.

“Xin lỗi, muộn vậy còn làm phiền anh.”

Anh khởi động xe.

“Không phiền.”

Xe chạy ra khỏi khu chung cư Hoa Cảnh.

Ánh đèn đường loang lổ trên cửa kính xe.

Một lúc lâu sau, Tần Nghiêu mới hỏi:

“Muốn kiện ai?”

Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ.

“Bạn trai cũ.”

“Vì tiền?”

“Vì tiền.”

Tôi dừng lại.

“Cũng vì tôn nghiêm.”

Tần Nghiêu không hỏi thêm.

Anh chỉ nói:

“Gửi toàn bộ chứng cứ cho tôi.”

Tôi gật đầu.

“Được.”

Đêm đó, Tần Nghiêu đưa tôi đến khách sạn gần văn phòng luật của anh.

Anh đặt phòng cho tôi, đưa thẻ phòng, rồi đứng ở cửa nói:

“Ngày mai chín giờ đến văn phòng tôi.”

Tôi cúi đầu nhìn áo khoác trên vai mình.

“Áo của anh…”

“Mai trả.”

Anh xoay người định đi.

Nhưng trước khi vào thang máy, anh lại dừng lại.

“Lâm Tịch.”

Tôi ngẩng đầu.

Anh nhìn tôi.

“Người để em kéo vali rời đi trong đêm không đáng để em khóc quá lâu.”

Cửa thang máy đóng lại.

Tôi đứng ngoài hành lang rất lâu.

Rồi nước mắt rơi xuống.

Không phải vì Thẩm Dự An.

Mà vì câu nói ấy quá muộn.

Nếu năm năm trước có người nói với tôi như vậy, có phải tôi đã không dùng hết sức lực để yêu một kẻ không đáng hay không?

Đêm đó, tôi không ngủ.

Tôi ngồi trên giường khách sạn, mở máy tính, sắp xếp toàn bộ chứng cứ.

Từng khoản chuyển tiền.

Từng biên lai.

Từng hóa đơn sửa nhà.

Từng tin nhắn Thẩm Dự An nói “mẹ anh cần phẫu thuật”, “anh chưa nhận lương”, “anh không muốn để em khổ, nhưng lần này thật sự hết cách rồi”.

Từng câu từng chữ, khi đó tôi đọc bằng tình yêu.

Bây giờ đọc lại, chỉ thấy lạnh sống lưng.

Tôi từng ngu đến mức nào?

Anh ta nói không có tiền ăn cơm, tôi chuyển ngay một nghìn tệ.

Anh ta nói gia đình ở quê xảy ra chuyện, tôi không hỏi nhiều, chỉ lặng lẽ rút tiền tiết kiệm.

Anh ta nói không muốn để tôi áp lực, nhưng chỉ cần tôi chủ động đưa tiền, anh ta đều nhận.

Tôi từng tưởng đó là sự tin tưởng giữa người yêu.

Hóa ra đó là thói quen của một kẻ đứng trên cao nhận đồ cúng từ người bị hắn lừa.

Tôi sắp xếp xong tài liệu thì trời đã sáng.

Chín giờ, tôi đến văn phòng luật.

Tần Nghiêu đã ngồi trong phòng họp.

Trên bàn có một ly cà phê nóng và một phần bánh mì.

“Ăn trước.”

Tôi lắc đầu.

“Không đói.”

Anh nhìn tôi.

“Muốn thắng kiện thì phải còn sức.”

Tôi im lặng vài giây, rồi cầm bánh mì lên cắn một miếng.

Mùi bánh mì khô nghẹn nơi cổ họng.

Nhưng tôi vẫn nuốt xuống.

Tần Nghiêu mở máy tính, bắt đầu xem tài liệu.

Càng xem, sắc mặt anh càng lạnh.

Một tiếng sau, anh ngẩng đầu.

“Có thể kiện.”

Tôi hỏi:

“Tỷ lệ thắng cao không?”

“Không thấp.”

Anh đẩy kính.

“Những khoản chuyển khoản trực tiếp cho Thẩm Dự An, nếu có tin nhắn chứng minh anh ta dùng lý do giả hoặc hứa hoàn trả, có thể đòi lại.”

“Tiền đặt cọc căn nhà, sửa chữa, nội thất, nếu đứng tên em hoặc có hóa đơn, quyền lợi của em rất rõ.”

“Chi phí sinh hoạt chung sẽ khó thu hồi toàn bộ, nhưng có thể đưa vào hồ sơ để chứng minh mô hình lợi dụng tài chính trong thời gian dài.”

Tôi gật đầu.

“Được.”

Tần Nghiêu nhìn tôi.

“Còn đoạn ghi âm?”

Tôi mở điện thoại, phát đoạn ghi âm hôm qua.

Trong phòng họp yên tĩnh, giọng Thẩm Dự An vang lên rõ ràng.

“Ngay từ đầu anh đã không định đi cùng em đến cuối cùng.”

“Ở bên em chỉ vì muốn tìm một người để sống qua ngày.”

“Từ đầu đến cuối, chưa từng yêu.”

Sau đó là giọng Thẩm Đường Hoan.

“Cô chỉ là một đoạn đường vòng của anh ấy.”

“Cô dùng năm năm để chứng minh điều gì? Chứng minh người nghèo dù cố gắng thế nào cũng không thể bước vào thế giới của chúng tôi sao?”

Tần Nghiêu nghe xong, im lặng rất lâu.

Cuối cùng, anh nói:

“Em muốn chỉ kiện, hay muốn công khai?”

Tôi biết công khai nghĩa là gì.

Nếu chỉ kiện, đây là tranh chấp dân sự giữa tôi và Thẩm Dự An.

Nhà họ Thẩm có tiền, có luật sư, có quan hệ.

Bọn họ có thể kéo dài thời gian, ép tôi mệt mỏi, ép tôi hòa giải.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...