Nhưng nếu công khai, chuyện này sẽ không còn là chuyện riêng.
Thẩm Dự An là con trai duy nhất của Tập đoàn Thẩm thị.
Một khi dư luận biết người thừa kế nhà họ Thẩm giả nghèo lừa bạn gái năm năm, để bạn gái tăng ca mua nhà, rồi quay đầu chuyển năm mươi triệu tệ cho thanh mai trúc mã, không ai có thể giả vờ như chưa từng xảy ra chuyện gì.
Tôi nhìn ly cà phê trước mặt.
Mặt nước đen sẫm phản chiếu đôi mắt tôi.
Trước đây đôi mắt đó luôn có vẻ mệt mỏi.
Bây giờ vẫn mệt.
Nhưng không còn yếu đuối.
Tôi nói:
“Công khai.”
Tần Nghiêu nhìn tôi.
“Em chắc chứ?”
Tôi gật đầu.
“Chắc.”
“Sau khi công khai, em sẽ bị công kích. Nhà họ Thẩm sẽ không ngồi yên. Họ có thể nói em đào mỏ, nói em bám víu, nói em vì tiền mới yêu Thẩm Dự An.”
Tôi cười.
“Bọn họ vốn đã nghĩ vậy rồi.”
“Vậy thì để mọi người cùng xem, rốt cuộc là ai đào của ai.”
Tần Nghiêu nhìn tôi rất lâu.
Sau đó anh gật đầu.
“Được. Tôi giúp em.”
Ba ngày sau, Thẩm Dự An không chuyển thêm một đồng nào.
Nhưng anh ta gửi cho tôi một tin nhắn.
“Lâm Tịch, anh đã cho em đường lui rồi. Đừng ép anh.”
Tôi nhìn tin nhắn đó.
Rõ ràng là anh ta lừa tôi.
Rõ ràng là anh ta nợ tôi.
Nhưng câu chữ vẫn mang theo sự cao cao tại thượng.
Như thể anh ta chịu trả ba trăm nghìn đã là ân huệ lớn lao.
Tôi chụp màn hình gửi cho Tần Nghiêu.
Một giờ sau, đơn kiện được nộp.
Cùng lúc đó, một bài viết ẩn danh xuất hiện trên mạng.
Tiêu đề rất ngắn.
“Cậu chủ tập đoàn giả nghèo yêu đương năm năm, để bạn gái tăng ca mua nhà, quay đầu chuyển năm mươi triệu cho thanh mai trúc mã.”
Bài viết không thêm thắt.
Chỉ liệt kê sự thật.
Từ lần gặp đầu tiên ở ga tàu điện ngầm.
Đến căn phòng trọ tầng hầm.
Đến khoản tiết kiệm mua nhà.
Đến giao dịch chuyển năm mươi triệu tệ cho Thẩm Đường Hoan.
Đến câu nói “từ đầu đến cuối chưa từng yêu”.
Tất cả đều có ảnh chụp màn hình, hóa đơn, lịch sử chuyển khoản, ghi âm được xử lý che thông tin riêng tư.
Ban đầu, chỉ có vài trăm bình luận.
Sau đó một tài khoản giải trí lớn đăng lại.
Rồi các tài khoản tài chính bắt đầu chú ý đến cái tên Tập đoàn Thẩm thị.
Chưa đến nửa ngày, bài viết leo lên hot search.
Bình luận nổ tung.
“Đây không phải yêu đương, đây là chơi người ta đúng nghĩa.”
“Bạn gái tăng ca mua nhà, còn anh ta chuyển năm mươi triệu cho người khác. Đọc mà tức run.”
“Người giàu muốn trải nghiệm nghèo khó thì tự đi mà nghèo, sao lại kéo người thật sự nghèo vào làm đạo cụ?”
“Năm năm thanh xuân của người ta bị xem như trò chơi. Thẩm Dự An là thứ gì vậy?”
“Thẩm Đường Hoan còn biết hết? Vậy cô ta cũng ghê thật.”
“Tập đoàn Thẩm thị nên ra giải thích đi. Người thừa kế như vậy thì văn hóa doanh nghiệp thế nào?”
Chiều hôm đó, cổ phiếu Thẩm thị giảm.
Không nhiều.
Nhưng đủ để nhà họ Thẩm gọi điện cho tôi.
Số đầu tiên gọi đến là Thẩm Dự An.
Tôi không nghe.
Anh ta gọi hơn năm mươi cuộc.
Sau đó gửi tin nhắn liên tục.
“Lâm Tịch, em điên rồi sao?”
“Xóa bài ngay.”
“Em có biết làm vậy sẽ gây hậu quả gì không?”
“Anh có thể cho em thêm tiền.”
“Em muốn bao nhiêu?”
Tôi nhìn dòng cuối cùng.
Bỗng nhiên thấy nực cười.
Hóa ra anh ta không phải không biết dùng tiền để giải quyết vấn đề.
Chỉ là trước đây, anh ta cảm thấy tôi không đáng.
Tôi trả lời:
“Muộn rồi.”
Một phút sau, số lạ gọi đến.
Tôi bắt máy.
Đầu dây bên kia là giọng phụ nữ trung niên, lạnh lùng và uy nghiêm.
“Cô là Lâm Tịch?”
Tôi đoán được bà ta là ai.
“Phu nhân Thẩm?”
Bà ta cười lạnh.
“Cô rất thông minh.”
Tôi không nói.
Bà ta tiếp tục:
“Cô ra giá đi.”
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ.
“Ra giá gì?”
“Giá để cô xóa bài, rút đơn kiện, ký thỏa thuận bảo mật.”
Tôi cười.
“Phu nhân Thẩm hiểu lầm rồi.”
“Tôi không bán sự thật.”
Bên kia im lặng hai giây.
Sau đó giọng bà ta trầm xuống.
“Cô Lâm, người trẻ tuổi đừng quá tham lam.”
“Có những thứ không phải cô muốn là lấy được.”
“Nhà họ Thẩm muốn bóp chết một người bình thường như cô, dễ như bóp chết một con kiến.”
Tôi cầm điện thoại, lòng bàn tay hơi lạnh.
Tôi sợ.
Tôi đương nhiên sợ.
Tôi chỉ là một người bình thường.
Không có gia thế.
Không có chỗ dựa.
Không có tiền để đấu lâu dài.
Nhưng tôi càng sợ bản thân sau này mỗi lần nhớ lại chuyện này, đều hối hận vì mình đã quỳ xuống quá sớm.
Chaporia
Bình Luận (0)