Tôi nói:

“Vậy phu nhân cứ thử xem.”

Nói xong, tôi cúp máy.

Tần Nghiêu ngồi đối diện nhìn tôi.

“Không sợ à?”

Tôi đặt điện thoại xuống.

“Sợ.”

“Nhưng nếu vì sợ mà im lặng, vậy năm năm qua của tôi thật sự chỉ là trò cười.”

Tần Nghiêu im lặng một lát.

Sau đó anh nói:

“Vậy đừng lùi.”

Tôi gật đầu.

“Tôi không lùi.”

Tối hôm đó, phản công của nhà họ Thẩm bắt đầu.

Một loạt tài khoản marketing đồng loạt đăng bài.

Nói tôi là người yêu cũ đào mỏ.

Nói tôi biết thân phận Thẩm Dự An từ sớm, nhưng cố tình giả vờ không biết để đòi tiền.

Nói tôi dùng tiền mua nhà ép cưới không thành nên trả thù.

Nói tôi có quan hệ mập mờ với luật sư đại diện.

Thậm chí còn có người tung ảnh tôi và Tần Nghiêu cùng vào khách sạn đêm đó.

Góc chụp rất khéo.

Chỉ có cảnh Tần Nghiêu khoác áo cho tôi, đưa tôi vào khách sạn.

Không có cảnh tôi kéo vali đứng dưới mưa.

Không có cảnh anh chỉ đưa tôi đến quầy lễ tân rồi rời đi.

Dư luận bắt đầu chia hai phe.

Một số người vẫn bênh tôi.

Một số người bắt đầu nghi ngờ.

“Không phải chứ, cô này vừa chia tay đã có đàn ông khác?”

“Có khi thật sự muốn tiền thôi.”

“Dù sao yêu đương năm năm, tiêu tiền cho nhau cũng bình thường mà.”

“Cậu chủ nhà giàu giả nghèo là sai, nhưng cô này cũng không đơn giản.”

Tôi ngồi trước máy tính, nhìn những bình luận đó.

Tay lạnh đi từng chút.

Dù đã chuẩn bị tâm lý, khi thật sự bị người lạ mắng chửi, bị bóp méo, bị gán cho những ý đồ dơ bẩn, tôi vẫn thấy khó thở.

Tần Nghiêu đẩy một ly nước ấm đến trước mặt tôi.

“Đừng xem nữa.”

Tôi tắt màn hình.

“Bọn họ sẽ thắng không?”

“Sẽ không.”

Giọng anh rất chắc.

“Vì chúng ta có chứng cứ.”

Tôi ngẩng đầu nhìn anh.

Anh nói:

“Tôi đã trích xuất camera khách sạn. Đêm đó tôi rời đi sau mười hai phút. Có thể chứng minh bài viết kia cắt ghép định hướng.”

“Còn chuyện em biết thân phận Thẩm Dự An từ trước, chúng ta có tin nhắn suốt năm năm chứng minh anh ta liên tục tự nhận gia cảnh khó khăn.”

“Nhà họ Thẩm càng bôi đen, càng để lộ họ sợ.”

Tôi nhìn anh, cảm giác lồng ngực bị đè nặng cuối cùng cũng nhẹ hơn một chút.

Tôi hỏi:

“Anh không sợ bị kéo vào chuyện này à?”

Tần Nghiêu nhìn tôi.

“Luật sư sợ nhất không phải bị kéo vào phiền phức.”

“Vậy sợ gì?”

“Sợ thân chủ tự bỏ cuộc.”

Tôi im lặng.

Một lúc sau, tôi nói:

“Tôi không bỏ cuộc.”

“Vậy là đủ.”

Đêm đó, Tần Nghiêu đăng một thông báo luật sư.

Nội dung rất ngắn gọn.

Thứ nhất, phủ nhận quan hệ không chính đáng giữa anh và tôi.

Thứ hai, công bố camera khách sạn chứng minh anh chỉ hỗ trợ thân chủ trong tình huống khẩn cấp.

Thứ ba, cảnh cáo các tài khoản lan truyền thông tin sai lệch.

Thứ tư, tuyên bố sẽ khởi kiện các hành vi bôi nhọ.

Ngay sau đó, tôi đăng bài bằng tài khoản thật.

Không khóc lóc.

Không kể khổ.

Chỉ có ảnh chụp màn hình tin nhắn.

Thẩm Dự An từng nói:

“Anh không có tiền mua áo khoác mùa đông, nhưng không sao, anh chịu lạnh quen rồi.”

Ngày hôm sau, tôi chuyển cho anh ta hai nghìn tệ.

Thẩm Dự An từng nói:

“Mẹ anh bệnh, anh không dám nói với em vì sợ em lo.”

Tôi chuyển cho anh ta ba mươi nghìn tệ.

Thẩm Dự An từng nói:

“Anh nhất định sẽ trả em. Sau này chúng ta có nhà rồi, tất cả đều là của em.”

Tôi chuyển thêm năm mươi nghìn tệ.

Từng dòng tin nhắn được đăng lên.

Cư dân mạng im lặng vài phút.

Sau đó bình luận đổi chiều.

“Trời ơi, đọc mà đau lòng. Cô ấy thật sự tin anh ta nghèo.”

“Đây không phải tiêu tiền cho người yêu bình thường. Đây là bị lừa bằng thân phận giả.”

“Nhà họ Thẩm bôi đen người ta nhưng không ngờ người ta giữ đủ chứng cứ.”

“Cái câu ‘sau này chúng ta có nhà rồi, tất cả đều là của em’ quá ghê tởm. Anh ta nói vậy trong khi biết mình sẽ không cưới.”

“Nếu tôi là cô ấy, tôi còn điên hơn.”

Đêm đó, Thẩm Dự An xuất hiện dưới khách sạn của tôi.

Tôi vừa cùng Tần Nghiêu về tới cửa đã thấy anh ta đứng bên đường.

Mới vài ngày không gặp, anh ta đã tiều tụy đi rất nhiều.

Áo sơ mi nhăn nhúm.

Cằm lún phún râu.

Đôi mắt đỏ ngầu.

Nhìn thấy tôi, anh ta lập tức bước tới.

“Lâm Tịch!”

Tần Nghiêu chắn trước mặt tôi.

“Anh Thẩm, hiện tại mọi trao đổi xin liên hệ qua luật sư.”

Thẩm Dự An nhìn anh, ánh mắt lạnh buốt.

“Anh tránh ra.”

Tần Nghiêu không nhúc nhích.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...