Buổi họp báo lập tức hỗn loạn.

Phóng viên bên dưới đồng loạt đứng dậy.

“Anh Thẩm, xin hỏi đây có phải giọng của anh không?”

“Anh vừa nói là hiểu lầm, nhưng trong ghi âm anh thừa nhận chưa từng yêu cô Lâm.”

“Thẩm tiểu thư trong đoạn ghi âm có phải Thẩm Đường Hoan không?”

“Nhà họ Thẩm có định xin lỗi cô Lâm công khai không?”

Màn hình livestream rung lắc.

Sắc mặt Thẩm Dự An trắng bệch.

Anh ta đứng dưới ánh đèn flash chói mắt, môi mấp máy nhưng không nói được gì.

Tôi nhìn một lúc rồi tắt đi.

Không cần xem nữa.

Tôi biết, từ khoảnh khắc đoạn ghi âm được công khai, Thẩm Dự An không còn đường lùi.

Ngay chiều hôm đó, ba đối tác của Thẩm thị tuyên bố tạm hoãn hợp tác.

Tối cùng ngày, cổ phiếu Thẩm thị tiếp tục giảm.

Ngày hôm sau, truyền thông tài chính bắt đầu phân tích ảnh hưởng của bê bối người thừa kế đến hình ảnh tập đoàn.

Đến ngày thứ ba, có tin nội bộ truyền ra rằng hội đồng quản trị Thẩm thị yêu cầu Thẩm Dự An tạm thời rút khỏi các dự án đang phụ trách.

Cùng lúc đó, Thẩm Đường Hoan bị phóng viên chặn trước trung tâm thương mại.

Trong video, cô ta đeo kính râm, được vệ sĩ vây quanh, nhưng vẫn bị đám đông ép đến lảo đảo.

Phóng viên hỏi:

“Cô Thẩm, cô có gì muốn nói với cô Lâm không?”

“Cô có biết anh Thẩm sống chung với cô Lâm năm năm không?”

“Câu nói ‘người nghèo không thể bước vào thế giới của chúng tôi’ có phải do cô nói không?”

Thẩm Đường Hoan ban đầu còn im lặng.

Nhưng khi có người hỏi:

“Cô có cảm thấy mình cũng là người thứ ba trong mối quan hệ này không?”

Cô ta lập tức mất kiểm soát.

“Tôi không phải người thứ ba!”

“Người anh ấy muốn cưới vốn là tôi!”

“Là cô ta tự không biết thân biết phận, cứ tưởng mình có thể dựa vào mấy năm nghèo khổ để đổi lấy hôn nhân với anh ấy!”

Đoạn video đó lại nổ.

Nếu trước đó còn có người bênh Thẩm Đường Hoan, sau video này, gần như không còn ai nói giúp cô ta được nữa.

“Cô ta thật sự nghĩ mình cao quý lắm.”

“Người muốn cưới là cô ta thì sao? Vậy năm năm kia là gì?”

“Thấy chưa, đây mới là lời thật lòng.”

“Nhà họ Thẩm từ trên xuống dưới đều coi người khác là đồ chơi.”

Tôi nhìn đoạn video đó, tâm trạng không hề dao động.

Có lẽ vì tôi đã sớm biết cô ta là người như vậy.

Điều khiến tôi bất ngờ là tối hôm đó, tôi nhận được điện thoại từ bố tôi.

Ông hỏi:

“Tịch Tịch, trên mạng nói có thật không?”

Tôi cầm điện thoại, cổ họng nghẹn lại.

Tôi đã giấu gia đình chuyện mình sống khổ ở thành phố này.

Mỗi lần mẹ hỏi, tôi đều nói mình sống rất tốt.

Tôi nói Thẩm Dự An rất chăm sóc tôi.

Tôi nói chúng tôi đang tiết kiệm mua nhà.

Tôi nói chờ mua nhà xong sẽ đưa bố mẹ lên chơi.

Tôi chưa từng nói tôi ở tầng hầm ẩm thấp.

Chưa từng nói tôi tăng ca đến kiệt sức.

Chưa từng nói tôi từng ăn mì gói ba ngày liên tục vì muốn tiết kiệm tiền.

Bây giờ tất cả bị phơi bày trước mặt họ bằng cách xấu hổ nhất.

Tôi cúi đầu.

“Là thật.”

Đầu dây bên kia im lặng rất lâu.

Sau đó, giọng mẹ tôi vang lên.

Bà có lẽ đã cầm điện thoại từ tay bố.

“Tịch Tịch.”

Chỉ hai chữ ấy, nước mắt tôi đã rơi xuống.

Mẹ tôi không mắng tôi.

Không hỏi vì sao tôi ngu.

Không hỏi vì sao không nói sớm.

Bà chỉ nói:

“Con có đau không?”

Tôi cắn chặt môi.

“Đau.”

Mẹ nghẹn ngào.

“Đau thì về nhà.”

“Nhà mình không có nhiều tiền, nhưng bố mẹ nuôi nổi con.”

Tôi ngồi xổm xuống bên cửa sổ, ôm điện thoại khóc không thành tiếng.

Tôi đã nghĩ mình rất kiên cường.

Có thể đối mặt với Thẩm Dự An.

Có thể đối mặt với Thẩm phu nhân.

Có thể đối mặt với dư luận.

Nhưng khi mẹ hỏi tôi có đau không, mọi lớp áo giáp trên người tôi đều vỡ vụn.

Tần Nghiêu đứng ngoài phòng làm việc, không bước vào.

Anh chỉ nhẹ nhàng khép cửa lại cho tôi.

Tối đó, tôi khóc rất lâu.

Khóc cho năm năm bị lừa.

Khóc cho cha mẹ ở quê không biết gì nhưng vẫn luôn là đường lui cuối cùng của tôi.

Khóc cho bản thân đã từng yêu một người đến mức quên mất mình cũng là con gái được bố mẹ thương yêu.

Sau đó tôi lau nước mắt, gọi lại cho mẹ.

“Mẹ, con không về.”

Mẹ im lặng.

Tôi nói:

“Con muốn ở lại xử lý xong mọi chuyện.”

“Con không muốn trốn.”

“Con muốn để bọn họ biết, con gái của bố mẹ không phải người dễ bị bắt nạt.”

Mẹ nghẹn ngào nói:

“Vậy con phải ăn cơm đầy đủ.”

Tôi bật cười trong nước mắt.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...