“Dạ.”
Sau cuộc gọi đó, tôi như được kéo trở lại mặt đất.
Tôi bắt đầu đi làm lại.
Ban đầu, công ty muốn tránh rắc rối, khuyên tôi nghỉ phép dài hạn.
Tôi không đồng ý.
Tôi nói với giám đốc:
“Chuyện cá nhân của tôi không ảnh hưởng đến công việc. Nếu công ty muốn sa thải tôi vì áp lực từ Thẩm thị, xin hãy làm đúng quy trình và bồi thường đầy đủ.”
Giám đốc nhìn tôi rất lâu.
Cuối cùng không nói thêm gì.
Nhưng áp lực vẫn tới.
Một dự án thiết kế tôi phụ trách đột nhiên bị khách hàng hủy.
Một khách hàng khác nói muốn đổi người phụ trách.
Đồng nghiệp nhìn tôi bằng ánh mắt phức tạp.
Có người thương hại.
Có người tránh xa.
Có người sau lưng nói tôi gây chuyện quá lớn, làm liên lụy công ty.
Tôi nghe thấy.
Nhưng tôi không tranh cãi.
Mỗi ngày tôi đến công ty đúng giờ, làm việc đúng hạn, gửi báo cáo rõ ràng hơn trước.
Tôi dùng hành động chứng minh mình không phải một quả bom cảm xúc.
Tôi là người bị tổn thương.
Nhưng tôi vẫn có năng lực.
Một tháng sau, phiên hòa giải đầu tiên mở ra.
Tôi gặp lại Thẩm Dự An ở tòa.
Anh ta gầy đi rất nhiều.
Bộ vest đắt tiền trên người vẫn phẳng phiu, nhưng ánh mắt không còn vẻ kiêu ngạo như trước.
Thẩm phu nhân cũng tới.
Bà ta ngồi bên cạnh anh ta, lưng thẳng, vẻ mặt lạnh lùng.
Luật sư bên họ đưa ra điều kiện.
Bồi thường thêm ba triệu tệ.
Đổi lại, tôi rút đơn kiện, xóa toàn bộ bài đăng, ký thỏa thuận bảo mật, công khai tuyên bố mọi chuyện là hiểu lầm.
Tôi nghe xong, hỏi:
“Không xin lỗi à?”
Luật sư đối phương khựng lại.
Thẩm phu nhân lạnh giọng:
“Cô Lâm, cô đã lấy được đủ lợi ích rồi. Đừng được voi đòi tiên.”
Tôi nhìn bà ta.
“Trong mắt phu nhân, xin lỗi còn đắt hơn ba triệu tệ sao?”
Sắc mặt bà ta khó coi.
“Cô muốn gì?”
Tôi nói:
“Tôi muốn Thẩm Dự An công khai xin lỗi.”
“Xin lỗi vì đã dùng thân phận giả lừa tôi.”
“Xin lỗi vì đã lợi dụng tình cảm của tôi để nhận hỗ trợ tài chính trong thời gian dài.”
“Xin lỗi vì sau khi sự việc bị phơi bày, nhà họ Thẩm bôi nhọ danh dự của tôi.”
Thẩm phu nhân cười lạnh.
“Không thể.”
Tôi gật đầu.
“Vậy không hòa giải.”
Tôi đứng dậy.
Thẩm Dự An bỗng nhiên gọi tôi.
“Lâm Tịch.
”
Tôi dừng lại.
Anh ta nhìn tôi, giọng khàn khàn.
“Có phải chỉ cần anh xin lỗi, em sẽ dừng lại không?”
Tôi quay đầu.
“Không.”
Ánh mắt anh ta tối xuống.
Tôi nói:
“Anh xin lỗi là việc anh nên làm.”
“Còn tôi có tha thứ hay không, có dừng lại hay không, là quyền của tôi.”
Thẩm phu nhân đập mạnh tay xuống bàn.
“Cô đừng quá đáng!”
Tôi nhìn bà ta.
“Phu nhân Thẩm, bà nói câu này rất nhiều lần rồi.”
“Nhưng tôi vẫn muốn nhắc bà một chuyện.”
“Người bị lừa là tôi.”
“Người bị bôi nhọ là tôi.”
“Người bị các người xem như con kiến cũng là tôi.”
“Tôi chỉ đang đứng lên đòi lại công bằng.”
“Nếu như vậy đã là quá đáng, vậy nhà họ Thẩm các người sống quá dễ chịu rồi.”
Nói xong, tôi cùng Tần Nghiêu rời khỏi phòng hòa giải.
Ra đến hành lang, chân tôi hơi mềm.
Tần Nghiêu đưa tay đỡ tôi.
“Ổn không?”
Tôi hít sâu.
“Ổn.”
Anh nhìn tôi.
Tôi im lặng vài giây rồi nói thật:
“Không ổn lắm.”
Tần Nghiêu khẽ cười.
“Không ổn cũng không sao.”
Anh đưa cho tôi một chai nước.
“Em đã làm rất tốt.”
Tôi nhìn anh.
Không biết vì sao, chỉ một câu rất đơn giản ấy lại khiến mắt tôi nóng lên.
Tôi nhận lấy chai nước.
“Tần Nghiêu.”
“Ừ?”
“Nếu không có anh, có lẽ tôi thật sự không chống đỡ nổi.”
Anh nhìn tôi rất lâu.
Sau đó nói:
“Không phải vì có tôi em mới chống đỡ được.”
“Là vì em vốn đã muốn đứng lên.”
“Tôi chỉ đưa em một cây gậy chống thôi.”
Tôi cúi đầu cười.
“Luật sư nói chuyện cũng dễ nghe thật.”
Anh đáp rất nghiêm túc:
“Câu này không tính phí.”
Tôi bật cười.
Đó là lần đầu tiên sau biến cố, tôi cười thật sự.
Nhưng nhà họ Thẩm không dừng lại.
Sau khi hòa giải thất bại, bọn họ bắt đầu gây áp lực mạnh hơn.
Công ty tôi nhận được thư luật sư từ đối tác có liên quan đến Thẩm thị.
Giám đốc gọi tôi vào phòng.
Ông ta nói rất vòng vo, nhưng ý tứ rất rõ.
Công ty hy vọng tôi chủ động nghỉ việc.
Tôi ngồi đối diện ông ta, nghe xong rất bình tĩnh.
“Công ty muốn sa thải tôi vì lý do gì?”
Giám đốc né tránh ánh mắt tôi.
“Không phải sa thải. Chỉ là hiện tại dư luận ảnh hưởng đến hình ảnh công ty…”
Chaporia
Bình Luận (0)