Rất lâu sau, tôi bật cười.

“Cho nên anh không chỉ lừa tôi.”

“Anh còn cố tình làm khổ tôi.”

Sắc mặt anh ta trắng bệch.

Tôi từng nghĩ anh ta chỉ là ích kỷ.

Chỉ là cao cao tại thượng.

Chỉ là xem tôi như trải nghiệm.

Nhưng hóa ra còn tàn nhẫn hơn thế.

Anh ta biết tôi khổ.

Anh ta cố ý để tôi khổ.

Anh ta muốn tôi chịu không nổi mà tự rời đi.

Như vậy anh ta sẽ không cần mang tội danh phụ bạc.

Như vậy anh ta có thể nói:

“Là cô ấy không chịu được cuộc sống nghèo khó.”

“Là cô ấy bỏ anh trước.”

Tôi lùi lại một bước.

“Thẩm Dự An.”

Giọng tôi rất nhẹ.

“Anh thật sự khiến tôi ghê tởm.”

Gương mặt anh ta như bị ai tát mạnh.

Tôi không nhìn anh ta nữa, xoay người rời đi.

Lần này, anh ta không đuổi theo.

Tin tức về lời giải thích này rất nhanh được phóng viên nghe thấy và đăng lại.

Dư luận hoàn toàn nổ tung.

“Trời ơi, cố tình làm khổ người ta để người ta tự chia tay?”

“Đây là thứ người bình thường nghĩ ra được sao?”

“Cô ấy càng yêu anh ta, anh ta càng thấy phiền?”

“Tôi đọc mà nổi da gà. Người đàn ông này quá đáng sợ.”

“Đây không còn là chuyện tình cảm nữa, đây là thao túng tâm lý.”

Sức ép dư luận đẩy Thẩm thị vào tình thế tệ hơn.

Hội đồng quản trị bắt đầu cắt bỏ quyền lực của Thẩm Dự An.

Những dự án anh ta phụ trách bị chuyển cho người khác.

Thẩm phu nhân nhiều lần tìm cách liên lạc với tôi nhưng đều bị Tần Nghiêu chặn lại.

Cho đến một đêm, bà ta trực tiếp tìm đến căn hộ tôi thuê.

Khi chuông cửa vang lên, tôi đang sửa bản thiết kế cho khách hàng.

Tôi mở camera cửa.

Thẩm phu nhân đứng bên ngoài, bên cạnh có hai vệ sĩ.

Tôi không mở cửa.

Bà ta nhìn vào camera, lạnh giọng:

“Cô Lâm, tôi biết cô ở trong.”

Tôi bật ghi âm.

Sau đó mở loa.

“Phu nhân Thẩm có việc gì?”

Bà ta nói:

“Chúng ta nói chuyện trực tiếp.”

“Tôi nghĩ không cần.”

Bà ta cười lạnh.

“Cô sợ?”

Tôi đáp:

“Không. Tôi chỉ không muốn để người lạ vào nhà.”

Sắc mặt bà ta trầm xuống.

“Cô Lâm, cô thật sự nghĩ mình thắng rồi sao?”

Tôi không nói.

Bà ta tiếp tục:

“Dự An vì cô mà mất vị trí trong tập đoàn.”

“Đường Hoan vì cô mà bị đưa ra nước ngoài.”

“Thẩm thị vì cô mà thiệt hại hàng tỷ.

“Cô đã hả giận chưa?”

Tôi nghe đến đây, bỗng nhiên cảm thấy buồn cười.

“Phu nhân Thẩm.”

“Bà nói sai rồi.”

“Thẩm Dự An mất vị trí vì chính hành vi của anh ta.”

“Thẩm Đường Hoan bị đưa đi vì chính lời nói của cô ta.”

“Thẩm thị thiệt hại vì các người chọn bao che và bôi nhọ nạn nhân.”

“Không phải vì tôi.”

“Là vì các người.”

Bên ngoài yên lặng.

Sau đó, giọng Thẩm phu nhân lạnh đến mức gần như đóng băng.

“Cô sẽ trả giá.”

Tôi nói:

“Tôi chờ.”

Bà ta rời đi.

Tôi đứng sau cửa rất lâu.

Tay vẫn run.

Tôi không phải không sợ.

Nhưng tôi đã biết, nỗi sợ không thể giết chết tôi.

Thứ thật sự giết chết một người là vì sợ mà tự giao dao cho kẻ khác.

Vài ngày sau, tôi nghỉ việc.

Lần này là chủ động.

Tôi gửi đơn rất bình tĩnh, bàn giao công việc gọn gàng, không nói xấu công ty, cũng không oán trách.

Ngày rời đi, chỉ có một thực tập sinh mới vào chạy theo tôi.

Chị ấy đưa cho tôi một ly trà sữa.

“Chị Lâm, em tin chị.”

Tôi ngẩn ra.

Cô gái nhỏ đỏ mặt.

“Em đọc hết rồi. Chị rất dũng cảm.”

Tôi nhận ly trà sữa.

“Cảm ơn em.”

Cô ấy nói:

“Sau này nếu chị mở studio, em có thể đến thực tập không?”

Tôi bật cười.

“Được.”

Đó là nhân viên đầu tiên của studio tôi.

Cô ấy tên Hứa Miên.

Một cô gái vừa tốt nghiệp, nói chuyện nhỏ nhẹ nhưng làm việc rất nghiêm túc.

Tôi dùng tiền bồi thường tạm ứng thuê một văn phòng nhỏ.

Chỉ có bốn mươi mét vuông.

Tường trắng, cửa kính, hai bộ bàn làm việc cũ, một máy in, một chiếc sofa nhỏ mua lại từ cửa hàng thanh lý.

Ngày treo bảng hiệu, tôi đứng dưới cửa nhìn ba chữ “Tịch Quang Studio” mà mắt hơi nóng.

Tịch là tên tôi.

Quang là ánh sáng.

Tôi muốn nhắc mình rằng, dù từng rơi xuống nơi tối nhất, tôi vẫn có thể tự tạo ra ánh sáng.

Tần Nghiêu đến chúc mừng.

Anh mang theo một chậu cây xanh.

Tôi nhìn chậu cây, hỏi:

“Bạc hà à?”

Anh lắc đầu.

“Hương thảo.”

“Vì sao?”

“Dễ sống.”

Anh dừng lại, nhìn tôi.

“Còn có nghĩa là ký ức.”

Tôi im lặng.

Anh nói:

“Không phải ký ức nào cũng cần vứt bỏ.”

“Có những ký ức nhắc em rằng mình đã đi qua rất xa.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...