Tôi nhận lấy chậu hương thảo.

“Cảm ơn.”

Anh nhìn bảng hiệu studio.

“Rất hợp với em.”

Tôi cười.

“Hy vọng nó sống được.”

“Cây hay studio?”

“Cả hai.”

Anh nói:

“Sẽ sống tốt.”

Studio mở ra không dễ dàng.

Khách hàng ít.

Tiền thuê nhà, tiền lương, tiền phần mềm, tiền quảng cáo, tất cả đều là áp lực.

Có ngày tôi và Hứa Miên ngồi trong văn phòng đến mười một giờ đêm chỉ để sửa một bản phối màu.

Có ngày khách hàng hủy hợp đồng phút cuối, Hứa Miên tức đến khóc, tôi còn phải vừa an ủi cô ấy vừa tính xem tháng sau có đủ trả lương không.

Nhưng khác với trước đây, lần này mọi mệt mỏi đều thuộc về tôi.

Không phải vì một người đàn ông nói dối.

Không phải vì một giấc mơ hôn nhân giả tạo.

Mà vì con đường tôi tự chọn.

Tôi có thể mệt.

Nhưng không thấy nhục.

Ba tháng sau, vụ kiện có kết quả.

Tòa công nhận phần lớn yêu cầu của tôi.

Thẩm Dự An phải hoàn trả các khoản tiền có chứng cứ rõ ràng, bao gồm khoản vay mượn dưới lý do giả, phần chi phí mua nhà và sửa chữa do tôi chi trả, cùng một phần tổn thất phát sinh.

Tổng cộng hơn một triệu bảy trăm nghìn tệ.

Cộng với khoản anh ta đã chuyển trước đó, số tiền tôi lấy lại được đã vượt quá hai triệu.

Không phải toàn bộ.

Nhưng đủ.

Ngày nhận phán quyết, tôi đứng trước cửa tòa rất lâu.

Phóng viên hỏi tôi:

“Cô Lâm, cô có hài lòng với kết quả này không?”

Tôi nhìn ống kính.

“Hài lòng.”

“Cô có gì muốn nói với anh Thẩm không?”

Tôi im lặng vài giây.

Sau đó nói:

“Không.”

“Vì sao?”

Tôi cười rất nhẹ.

“Vì người cần nghe đã là tôi của quá khứ.”

“Tôi muốn nói với cô ấy rằng, rời đi không muộn.”

Video phỏng vấn đó được lan truyền rất rộng.

Rất nhiều cô gái để lại bình luận.

“Câu rời đi không muộn khiến tôi khóc.”

“Tôi cũng từng yêu một người chỉ biết hưởng thụ sự hy sinh của mình.”

“Cảm ơn cô ấy đã đứng lên.”

Có người mắng tôi.

Có người nói tôi may mắn vì có luật sư giỏi.

Có người nói tôi cuối cùng vẫn lấy được tiền nên thắng.

Tôi không phản bác.

Bởi vì tôi biết, thắng thua không nằm ở miệng người khác.

Tối đó, tôi mời Tần Nghiêu và Hứa Miên ăn cơm.

Quán không sang trọng.

Là một quán lẩu nhỏ dưới lầu studio.

Hứa Miên vừa nhúng thịt vừa nói:

“Chị Lâm, sau này chúng ta nhất định sẽ kiếm thật nhiều tiền.”

Tôi cười.

“Ừ, kiếm thật nhiều tiền.”

Tần Nghiêu nhìn tôi.

“Có kế hoạch gì tiếp theo?”

Tôi nói:

“Mở rộng khách hàng.”

“Trả lương đúng hạn cho Hứa Miên.”

“Sau đó mua cho mình một căn nhà.”

Hứa Miên lập tức giơ tay.

“Lần này phải có thang máy!”

Tôi bật cười.

“Đúng. Nhất định phải có thang máy.”

Tần Nghiêu cũng cười.

Ngoài cửa sổ, thành phố vẫn sáng đèn.

Tôi bỗng nhiên nhớ đến căn hộ tầng sáu kia.

Nhưng lần này nhớ lại, tim không còn đau như trước.

Nó chỉ giống như một căn phòng cũ trong trí nhớ.

Tôi từng bước vào.

Từng bị nhốt ở đó.

Nhưng bây giờ đã rời đi.

Về phần Thẩm Dự An, anh ta chính thức bị rút khỏi vị trí người thừa kế sau phán quyết.

Tin tức viết rất khách quan.

“Do ảnh hưởng từ bê bối cá nhân và năng lực kiểm soát khủng hoảng yếu kém, ông Thẩm Dự An tạm thời không còn tham gia các quyết sách quan trọng của Tập đoàn Thẩm thị.”

Tôi đọc bản tin đó vào một buổi sáng.

Sau đó tắt điện thoại, tiếp tục sửa bản thiết kế.

Không hả hê.

Không đau lòng.

Chỉ thấy mọi thứ cuối cùng cũng đi đến nơi nó nên đến.

Nửa năm sau, studio của tôi nhận được một dự án lớn.

Thiết kế lại không gian cho một chuỗi cửa hàng cà phê đang mở rộng.

Khách hàng là một nữ doanh nhân hơn bốn mươi tuổi.

Lần đầu gặp tôi, bà ấy nhìn tôi rất lâu.

Sau đó nói:

“Tôi biết cô.”

Tôi tưởng bà ấy sẽ nhắc đến chuyện Thẩm Dự An.

Nhưng bà ấy chỉ nói:

“Tôi xem qua các thiết kế của cô. Rất có sức sống.”

Tôi ngẩn ra.

Bà ấy cười.

“Không gian cô làm ra có cảm giác từng trải qua đổ nát, nhưng vẫn muốn mọc cây.”

Câu đó khiến tôi nhớ rất lâu.

Dự án ấy giúp studio của tôi có bước ngoặt.

Chúng tôi tuyển thêm hai người.

Văn phòng từ bốn mươi mét vuông chuyển sang tám mươi mét vuông.

Hứa Miên từ thực tập sinh trở thành nhân viên chính thức.

Ngày ký hợp đồng thuê văn phòng mới, cô ấy vui đến mức chạy quanh phòng ba vòng.

“Chị Lâm! Chúng ta có phòng họp riêng rồi!”

Tôi đứng bên cửa sổ, nhìn ánh nắng tràn vào.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...