Đừng Lừa Tôi/Chương 4C. 4
20px

Ví dụ như: rụng tóc, sụt cân, mất ngủ, thể lực giảm sút, dễ mệt, hắt hơi liên tục…

Gần đây đúng lúc đang vào cuối thu, người bị cảm lạnh rất nhiều, Hà Vinh cũng chẳng suy nghĩ sâu xa, cứ thế tự kết luận rằng mình chắc là bị cảm thôi.

Chỉ có tôi biết, những triệu chứng đó không đơn giản như vậy.

Đó là biểu hiện rõ ràng cho thấy thể trạng của anh ta đã suy yếu đến mức cực kỳ mong manh.

Hôm đó, tôi đưa ra một đề nghị với anh ta.

“Chúng ta đi Bắc Cực đi.”

Hà Vinh hơi ngạc nhiên, có lẽ không hiểu vì sao tôi lại đột nhiên nói vậy.

Tôi mỉm cười, lôi trong điện thoại ra một tấm ảnh cũ.

“Anh quên rồi sao? Lúc mới yêu nhau, anh từng nói cả đời này ước mơ được đến Bắc Cực một lần. Đó là điều anh mong ước.”

“Để em thay anh thực hiện điều ước đó.”

Tôi nhìn anh, nghiêm túc nói.

Lúc mới yêu, chúng tôi thật sự rất hạnh phúc.

Hà Vinh đúng là từng nói muốn đi Bắc Cực. Nhưng lúc đó tiền bạc thiếu thốn, sau này cuộc sống lo toan đủ thứ, kế hoạch ấy bị gác lại rồi dần dần bị anh quên mất.

“Thì ra là vậy…”

Hà Vinh xúc động thật sự, nhìn tấm ảnh cũ, ánh mắt đầy hoài niệm.

Đã lâu rồi anh không đi đâu chơi, gần đây lại buồn bực chuyện nghỉ việc, giờ nghe vậy cũng thấy xiêu lòng.

Tôi nhanh chóng làm visa, mua vé máy bay, gửi con gái sang nhà bạn thân, rồi cùng Hà Vinh bước lên chuyến hành trình đến Bắc Cực.

Trước khi lên máy bay, tôi tranh thủ vào nhà vệ sinh để cập nhật video mới.

“…Tôi sắp cùng anh ấy thực hiện một ước mơ từ thời mới yêu — chuyến đi Bắc Cực.”

“Giờ chỉ còn chưa đến hai tiếng nữa là tôi sẽ lên máy bay. Mọi người à, đây sẽ là hành trình cuối cùng của chúng tôi.”

Nói đến đây, giọng tôi nghẹn lại, mắt đỏ hoe.

Bình luận lập tức tràn ngập chữ cảm động quá, cố lên nhé chị ơi.

Hàng loạt lời động viên được gửi đến tôi từ khắp nơi.

Từ máy bay đổi sang tàu, cuối cùng chúng tôi cũng đặt chân đến vùng đất Bắc Cực mà Hà Vinh từng mơ ước.

Núi non hoang vu, thung lũng tĩnh lặng, cả thế giới như chìm trong lớp bạc trắng vô biên.

Cái lạnh như đông cứng thời gian, phủ lên khung cảnh một màu trắng chết chóc mà lại kỳ lạ đến nao lòng.

Đẹp đến choáng ngợp…

Tôi đứng đó, bỗng nhiên lặng người, tạm quên mất lý do mình đến đây.

Con người trước thiên nhiên kỳ vĩ, thật quá nhỏ bé.

“Wowww— khụ khụ khụ—”

Hà Vinh phấn khích reo lên bên cạnh tôi, rồi ho sặc sụa.

Nhưng anh ta không để tâm, lại nhanh chóng lao vào khám phá đầy hứng khởi.

Những ngày ở Bắc Cực, chúng tôi được nhìn thấy cực quang rực rỡ, những chú gấu Bắc Cực tinh nghịch, tuyết trắng lạnh giá…

Ranh giới giữa sống và chết ở đây trở nên mơ hồ.

Tôi thừa nhận, tôi từng rất hận Hà Vinh vì anh ta ngoại tình.

Vì đã từng yêu quá nhiều, nên nỗi hận ấy cũng mù quáng và dai dẳng.

Trong lòng tôi chất chứa đau đớn, trống rỗng, mọi hành động chỉ là để phục vụ cho một cơn khát trả thù không dứt.

Nhưng trong những ngày ở Bắc Cực, dường như trái tim tôi cũng dần được giãn ra.

Tôi nghĩ mình đã buông bỏ rồi — buông cả yêu lẫn hận.

Ít nhất, tôi đã có thể trả thù một cách điềm nhiên, không còn dằn vặt bản thân trong đau khổ.

Tôi trở nên bình thản, có thể nhìn cuộc sống bằng một góc nhìn khác, tìm lại những điều tốt đẹp chỉ thuộc về riêng tôi.

Những con người và chuyện tồi tệ, tôi hoàn toàn có thể dứt khoát gạt bỏ.

“Đẹp quá đúng không?”

Hà Vinh không biết đã đi tới bên cạnh tôi từ lúc nào, hớn hở nói.

“Ừ, đẹp thật.”

Tôi quay đầu lại, mỉm cười đáp.

Dạo gần đây Hà Vinh thay đổi nhiều.

Anh ta thường xuyên tức ngực, khó thở, tay chân cứng đờ, không còn linh hoạt như trước, và còn hay bị tiêu chảy.

Đó là biểu hiện rõ ràng của bệnh tình, nhưng tôi chưa kịp khơi gợi thì anh ta đã tự động đổ cho lý do:

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...