Đừng Lừa Tôi/Chương 5C. 5
20px

Do không quen khí hậu Bắc Cực, lạnh quá nên tay chân mới tê cứng, thức ăn không hợp nên mới bị tiêu chảy.

Đến lúc rồi.

Chuyến đi Bắc Cực kéo dài bốn ngày nhanh chóng kết thúc, tôi và Hà Vinh chuẩn bị quay về.

Ngày cuối cùng trước khi rời đi, tôi tháo chiếc nhẫn cưới trên tay, ném thẳng xuống dòng sông băng lạnh giá.

Hãy để tình yêu và cuộc hôn nhân từng có của tôi được chôn vùi vĩnh viễn ở vùng đất băng giá này.

9

Vừa đặt chân xuống sân bay, điện thoại của Hà Vinh đã reo liên tục, từng hồi chuông dồn dập như thể nếu không nghe máy thì người bên kia sẽ không ngừng gọi nữa.

“Lại mấy cái cuộc gọi rác gì đây, phiền chết đi được!”

Hà Vinh vừa nói vừa vội vàng cúp máy, quay sang nhìn tôi, cố ý nói lớn như để che giấu điều gì.

Thế nhưng vừa cúp xong, chuông điện thoại lại vang lên ngay sau đó.

Tôi biết rõ người gọi là ai — chính là cô ta.

Không chỉ biết vậy, tôi còn biết tài khoản phụ của cô ta vẫn đang nằm trong danh sách bạn bè của tôi.

Những ngày vừa rồi, tôi liên tục đăng ảnh du lịch Bắc Cực lên mạng xã hội, ảnh chụp hai người chúng tôi thân thiết, tình cảm vô cùng.

Hà Vinh vốn là kiểu người thích khoe khoang, nên cũng không kiêng dè gì mà cập nhật ảnh liên tục trong trang cá nhân.

Cô ta thấy thế tất nhiên là không thể ngồi yên. Và thế là, điện thoại gọi tới dồn dập.

Tôi mỉm cười đầy thấu hiểu:

“Anh nghe đi, nhỡ đâu có bạn bè cần gì gấp.”

“Em đi mua chút đồ uống, anh muốn uống gì nào?”

Tôi còn chu đáo giúp họ có không gian riêng để nói chuyện.

Hà Vinh thuận miệng nói tên một loại nước, đợi tôi vừa quay đi, anh ta đã vội vã nhận cuộc gọi.

Khi tôi quay lại, tay cầm hai chai nước, Hà Vinh nhìn tôi rồi nói:

“Xuân Mai, chúng ta đi ly hôn đi.”

“Anh…”

Tôi còn chưa kịp nói gì, anh ta đã vội vàng tiếp lời:

“Cơ thể anh yếu lắm rồi, không muốn trở thành gánh nặng cho hai mẹ con em nữa.

Em đã làm quá nhiều vì anh rồi. Ngày mai… không, hôm nay, hôm nay mình đi ly hôn luôn.”

Tôi thừa biết lý do thật sự — là do cô ta mất kiên nhẫn sau khi thấy ảnh tôi đăng.

Cảm giác bất an khiến cô ta lo sợ, ép Hà Vinh phải ly hôn ngay, sợ kéo dài sẽ xảy ra chuyện ngoài ý muốn.

Nhưng bọn họ đâu biết, đó cũng chính là điều tôi mong muốn. Nếu không thì tôi đăng ảnh nhiều như vậy làm gì?

Tôi rưng rưng gật đầu: “Được.”

Hà Vinh thở phào nhẹ nhõm thấy rõ.

Vì cả hai đều đồng thuận ly hôn, tài sản cũng đã chia theo thỏa thuận, nên ngay chiều hôm đó, chúng tôi đã nhận được giấy chứng nhận ly hôn.

“Sau này không có anh bên cạnh, em nhớ phải sống tốt nhé.”

Hà Vinh cười rất tươi, như thể cuối cùng cũng hoàn thành được nhiệm vụ lớn lao nào đó.

Tôi chỉ gật đầu, chẳng buồn diễn tiếp nữa, gọi ngay một chiếc xe rời đi.

Ngồi trên xe, nhìn tờ giấy ly hôn trong tay, tôi không kiềm được mà bật cười thành tiếng.

Tuyệt thật. Mọi thứ đều đúng như kế hoạch.

Tất nhiên, tôi cũng không quên đăng một bài thông báo chính thức trên tài khoản của mình.

Đã làm thì phải làm cho trọn.

10

Tôi làm thủ tục chuyển trường cho con gái, đồng thời rao bán căn nhà đã lấy được từ Hà Vinh.

Tôi dự định đưa con đến một thành phố khác — nơi tôi thích, nơi có hệ thống giáo dục tốt hơn.

Lúc trước kết hôn, tôi chọn sống ở đây thật ra không phải lựa chọn lý tưởng nhất.

Giờ tôi đã có năng lực, có điều kiện, đương nhiên sẽ chọn nơi khiến tôi hài lòng hơn.

Điều quan trọng nhất là: tôi không muốn con gái mình dính vào vở kịch hỗn loạn sắp xảy ra ở nhà Hà Vinh.

Dù tôi đã hành động rất nhanh, nhưng vẫn không tránh khỏi rắc rối.

Chỉ vài ngày sau, một người phụ nữ bụng hơi nhô lên đã tìm đến nhà tôi.

“Ô kìa, ai đây nhỉ?”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...
Chương 5 - Đừng Lừa Tôi | Chaporia