09

Mẹ chồng giũ tung hai cuốn sổ dài.

“Cuốn này là danh sách của hồi môn khi ta gả vào Triệu gia năm xưa.”

“Cuốn này là những món đồ ta dùng tiền thu nhập từ các cửa hàng hồi môn để sắm sửa cho gia đình trong suốt ngần ấy năm.”

“Từng cọc từng khoản đều ghi chép rõ ràng.”

“Đã là hòa ly, thì của hồi môn của ta dĩ nhiên ta có quyền mang đi.”

Mẹ chồng nhìn thẳng vào Triệu Thanh Cấu: “Năm xưa ta gả đến đây, mang theo bao nhiêu tài sản, chắc trong lòng ông cũng rõ.”

“Ta là người thế nào, liệu có lợi dụng cơ hội này để tham ô đồ đạc của Triệu gia hay không, chắc ông cũng tự có đánh giá…”

Khoảnh khắc đó, ánh mắt Triệu Thanh Cấu lướt qua những dãy rương hòm dài dằng dặc, trong mắt tràn ngập vẻ hoảng hốt.

Ông ta đã nhớ ra điều gì?

Có lẽ nhớ lại thời điểm mẹ chồng gả cho ông ta, Triệu gia thực ra vô cùng sa sút.

Ngoài một căn nhà to xác thì bên trong trống rỗng chẳng có gì.

Ông ta là một võ tướng, không biết kinh doanh, gia cảnh lụn bại.

Chính mẹ chồng mang theo của hồi môn hậu hĩnh gả vào, mới vực dậy được chút gia sản ít ỏi còn sót lại của Triệu gia.

Sau này hai cha con dù con đường làm quan không mấy hiển hách, nhưng gia cảnh sung túc, chưa bao giờ phải lo nghĩ về tiền bạc, sống cực kỳ thoải mái, xếp vào hàng bậc nhất kinh thành.

Giây phút ấy, trong mắt Triệu Thanh Cấu hiện lên một tia hối hận, ông ta xua tay: “Bà dọn đi đi, đồ của bà, Triệu gia cũng sẽ không chiếm đoạt.”

“Phụ thân…”

Triệu Thanh Cấu quay người, bước đi có phần lảo đảo.

Triệu Lăng Xuyên nhìn ta, ánh mắt lại trượt xuống chiếc hộp ta đang ôm khư khư.

Ta ôm chặt lấy chiếc hộp: “Đây đều là đồ mẹ chồng tặng ta, mua bằng tiền riêng của bà ấy.”

“Mấy chiếc rương phía sau là của hồi môn năm xưa ta mang tới.”

Tuy không nhiều, nhưng những món đồ này cũng là tài sản của ta.

Ta muốn mang đi hết.

Sắc mặt Triệu Lăng Xuyên phức tạp vô cùng.

Ta nhìn hắn chằm chằm một lúc lâu.

Hắn liếm môi: “Nếu nàng không nỡ rời đi…”

Ta cắt lời hắn: “Bộ quần áo chàng đang mặc trên người, là do ta bỏ ra hai mươi lượng bạc mua vải, đích thân may vá đó.”

“Bằng tiền riêng của ta.”

Ta cắn môi, yếu ớt nói: “Chàng có thể cởi ra, trả lại cho ta được không?”

“Những món đồ chàng tặng ta, ta không cầm đi món nào cả.”

Những năm qua chúng ta ít khi gặp nhau, nhưng hắn vẫn thường xuyên gửi quà từ phương Bắc về. Cho nên trước đây ta từng nghĩ, hắn thật sự để ta ở trong lòng.

“Trước kia ta tặng chàng túi thơm, giày, đệm bảo vệ đầu gối, quần áo, dây buộc tóc… tất cả đều dùng tiền riêng của ta.

“Sau này chàng cưới vợ mới, để lại những thứ đó nhìn cũng chướng mắt, chi bằng gom lại trả hết cho ta đi.”

Ta luôn biết ơn vì được gả vào Triệu gia, nên những món đồ tặng hắn, đều là những thứ tốt nhất mà ta có thể lo liệu được.

Hắn đứng dưới gốc cây lựu hoa đã rụng tơi tả, nét mặt u ám không rõ cảm xúc, hồi lâu không thèm trả lời.

Thôi bỏ đi.

Ta cũng chẳng buồn tính toán chi li mấy thứ vụn vặt này nữa.

Ta định quay gót bỏ đi thì hắn đột nhiên lên tiếng: “Nàng tự đi theo ta mà lấy.”

Tiểu Thất đem hết đồ đạc của hắn ra.

“Đôi đệm bảo vệ đầu gối này…”

Năm đầu tiên gả đến đây, trời lạnh cắt da cắt thịt.

Ta lo đầu gối hắn có vết thương cũ, sống ở phương Bắc sẽ khó chịu.

Nên đã lục tung cả kinh thành, tìm bằng được một miếng da cáo trắng tốt nhất, tỉ mỉ khâu thành một đôi bảo vệ đầu gối.

“Hai chiếc áo bông này.”

Làm từ năm ngoái, bên trong nhồi bông mới thật dày.

Ta sợ gió lùa, chỗ đường chỉ còn khâu đi khâu lại ba lần. Bắt đầu khâu từ mùa hè, mãi đến tận cuối thu mới xong.

“Sợi dây buộc tóc này…”

Là màu sắc và chất liệu đang thịnh hành nhất ở kinh thành thời bấy giờ.

Công tử nhà người ta ai cũng có, hắn dù ở tít phương Bắc xa xôi, ta cũng không muốn hắn bị thua kém người khác.

Ta lôi từng món đồ ra, sắc mặt Triệu Lăng Xuyên dần dần trắng bệch.

Hai cái rương ta mang theo hoàn toàn không chứa nổi, những thứ còn lại cũng chỉ là mấy món đồ lặt vặt không đáng tiền.

Trời đã muộn, ta không muốn dây dưa thêm nữa.

“Chỉ chừng này thôi, những thứ còn lại chàng tự xử lý đi.”

Ta xoay người định bước đi, Triệu Lăng Xuyên lại bất ngờ tóm chặt lấy cổ tay ta: “Tống Thời Oản, ta thừa nhận chiêu lạt mềm buộc chặt này của nàng dùng rất hiệu quả.”

“Ta bắt đầu thấy hơi hối hận rồi.”

“Dạo trước ta chỉ lo cho đứa bé trong bụng Nguyệt Ngữ nên có phần phớt lờ nàng, sau này ta sẽ chú ý hơn.”

“Đừng đi nữa, ở lại đi, vẫn làm thê tử của ta nhé!”

10

Ăn nói hàm hồ gì thế.

Ta hoảng hốt hất mạnh tay hắn ra, lùi lại mấy bước liền để kéo giãn khoảng cách giữa hai người.

Miệng lắp bắp: “Đồ ta không cần nữa, không cần nữa…”

“Cho chàng hết đấy, chàng, chàng, chàng tự xử lý đi.”

Nói xong, ta như con thỏ bị kinh hãi, cắm đầu cắm cổ chạy thẳng ra ngoài mà không thèm ngoảnh lại, chỉ sợ Triệu Lăng Xuyên đuổi theo.

Ta chạy một mạch đến bên cạnh mẹ chồng, túm chặt lấy cánh tay bà mới dám thở phào nhẹ nhõm.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...