Một lát sau, Triệu Lăng Xuyên vác hai rương đồ kia đuổi theo.

“Nếu nàng đã dọn ra hết rồi, vậy thì mang đi đi.”

“Những lời ta vừa nói đều là thật lòng, ta chỉ đợi nàng nửa năm thôi đấy.”

Không không không.

Nửa ngày cũng chả cần phải đợi.

Nhưng ta ngẫm nghĩ lại, không thể giận cá chém thớt sang tiền bạc được.

Đống đồ này đem đi cầm đồ, ít ra cũng đáng giá cả trăm lượng bạc.

Ta không do dự nhận lấy rương đồ, tức tốc leo lên xe ngựa, chỉ sợ hắn lại gây thêm sóng gió.

Đồ đạc của mẹ chồng quá nhiều, đến lúc rời khỏi Triệu gia, trời đã nhá nhem tối.

Gió thổi tung rèm cửa xe ngựa.

Ta và mẹ chồng ngoái lại nhìn tòa phủ đệ họ Triệu.

Bốn chiếc đèn lồng trước cổng chính đung đưa trong gió đêm.

Hai cha con Triệu Thanh Cấu và Triệu Lăng Xuyên đứng sừng sững trước cổng.

Gió đêm thổi tà áo họ bay phần phật.

Cách quá xa, ta không nhìn rõ biểu cảm trên gương mặt họ.

Mẹ chồng chằm chằm nhìn họ hồi lâu, bỗng buông tiếng thở dài thườn thượt.

Bà sống ở Triệu gia nhiều năm như vậy, chắc hẳn trong lòng vẫn có chút tiếc nuối không đành.

Ta đang định buông lời an ủi thì mẹ chồng chép miệng: “Ta cứ thấy thiêu thiếu thứ gì mà nghĩ mãi không ra.”

“Hai đôi đèn lồng treo ngoài hành lang là do ta sắm.”

“Còn mấy cái vòng đồng trên cổng lớn nữa, mới đặt làm riêng năm ngoái.”

“Thêm cả cặp sư tử đá trước cửa, ta cất công tìm thợ giỏi về điêu khắc.”

“Mấy thứ đó tốn của ta không ít bạc đâu, nãy chỉ mải kiểm tra trong nhà xem có sót gì không, quên mất không kiểm tra nốt ngoài cổng.”

“Hời cho đôi cha con chó má đó rồi.”

Ờm…

Mệt mỏi cả ngày trời, đêm đó ta ngủ từ rất sớm.

Ta gặp một giấc mơ kỳ lạ, mơ thấy mình biến thành một con chim, cứ bay mãi bay mãi trên bầu trời.

Gió rít vù vù quanh thân, ta cảm thấy nhẹ bẫng và tự do, tuyệt vời vô cùng.

Sáng hôm sau, ta bị mẹ chồng bứng thẳng từ trong chăn ra.

“Mau dậy sửa soạn chải chuốt đi, ta đưa con đi xem mắt.”

“Hả?” Ta ngái ngủ, “Thế này thì vội quá ạ.”

Hôm qua con mới vừa hòa ly cơ mà.

“Hòa ly rồi thì con là người tự do.”

“Đừng nói là xem mắt, cho dù hôm nay con lấy chồng luôn thì chúng ta cũng đường đường chính chính.”

Ta dụi dụi mắt: “Nhưng con… con thấy hơi sợ.”

Triệu Lăng Xuyên lúc trước cũng rất tốt, vậy mà chỉ ngắn ngủi ba năm đã thay lòng đổi dạ.

Mẹ chồng ấn mạnh vào trán ta:

“Nhìn cái bộ dạng nhát cáy của con kìa.”

“Rời khỏi ta, không biết con sẽ bị bắt nạt đến mức nào nữa.”

“Ta phải đem con theo mới được.

“Thiên hạ vẫn nói quạ nào mà chẳng đen, có lẽ nam nhân trên đời này cũng giống nhau cả thôi.”

“Có được rồi thì không biết trân trọng.”

Hốc mắt bà hơi đỏ, dường như xúc động: “Nhưng cũng đừng vì nghẹn mà bỏ ăn.”

“Đừng coi nam nhân là chỗ dựa duy nhất trong cuộc đời, như vậy con sẽ không bao giờ sợ bị phản bội.”

“Chúng ta đừng sợ bắt đầu lại.”

“Đời người mà, phải dũng cảm trải nghiệm chứ.”

Ta không thể sục sôi ý chí chiến đấu như bà, nhưng ta có thể ngoan ngoãn nghe theo sự sắp xếp.

Bà mặc cho ta một thứ “tiết y” (áo lót) rất kỳ quái.

Hai cái túi bọc lại, kéo bầu ngực nặng trĩu của ta nhô cao lên trông thấy.

11

Mặt ta đỏ bừng: “Cái này… cái này…”

“Cái này gọi là nội y!”

“Mặc thứ này vào, lúc con bước đi mới ngẩng cao đầu ưỡn ngực, phát huy tối đa lợi thế của bản thân được.”

Hơi xấu hổ thật.

Nhưng ta là một cô con dâu ngoan, đành ngoan ngoãn nghe lời.

Chúng ta đến nơi xem mắt trước.

Trong lúc chờ đợi, mẹ chồng nắm chặt tay ta: “Con đừng hoảng hốt.”

“Đứa trẻ này ta đã nghe ngóng nhiều nơi rồi, là một nam nhân đàng hoàng, tốt tính.”

“Nhưng tốt đến mấy cũng phải dựa vào cảm nhận của chính con.”

“Nếu con không ưng nó, vậy ta sẽ nhận con làm con gái nuôi. Bất kể sau này ta có tái giá hay không, gả cho ai, chúng ta cũng không bao giờ xa nhau.”

Hu hu hu.

Ta lại muốn khóc rồi.

Mẹ chồng nghiêm giọng: “Không được khóc, nhòe hết phấn son bây giờ.”

Ta đành lấy khăn tay chấm khóe mắt, kìm nước mắt không cho chảy xuống.

Bỗng nghe ngoài cửa có một giọng nam trẻ tuổi đang phụng phịu bất mãn: “Người muốn cây già nở hoa gả cho ai con cũng không ý kiến.”

“Nhưng làm gì có đạo lý bắt đứa con trai này kéo vào cùng.”

“Con đã nói rồi, con không muốn thành thân, con đã có người trong lòng rồi!”

Một giọng nói trầm hùng quát lên: “Ngậm miệng!”

“Bớt lấy cớ qua mặt ta, hỏi con ưng cô nương nhà ai thì con lại ngậm tăm.”

“Hôm nay chỉ là xem mắt, người ta còn chưa chắc đã để mắt tới con đâu.”

Ta siết chặt chiếc khăn tay trong tay.

Thầm nghĩ: Quả nhiên mà.

Ông trời làm gì ưu ái ta đến vậy.

Hắn là một nam nhân chưa từng thành gia lập thất, sao có thể coi trọng một thiếu phụ đã qua một đời chồng như ta.

Mẹ chồng gõ nhẹ vào lưng ta, nhắc ta ngồi thẳng dậy.

Cửa nhã gian bị đẩy ra, hé lộ khuôn mặt của hai cha con nọ.

Cao quá!

Triệu Lăng Xuyên vốn dĩ đã cao hơn nam nhân bình thường khá nhiều, mà vị thiếu công tử này chắc phải cao hơn hắn ít nhất nửa cái đầu.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...