Đến mức khi bước vào nhã gian, hai cha con phải cúi khom đầu để khỏi đụng vào khung cửa.
Nước da cả hai đều ngăm đen, tuy mặc thường phục nhưng bước đi cực kỳ hiên ngang mạnh mẽ, những đường nét cơ bắp ở cánh tay và cẳng chân săn chắc đầy nội lực.
Trông dáng vẻ cũng giống người trong quân doanh.
Mẹ chồng kéo ta đứng dậy hành lễ.
Ánh mắt vị nam nhân trung niên đậu lại trên khuôn mặt mẹ chồng, hàng lông mày lạnh lùng giãn ra thành một nụ cười rạng rỡ.
“Yên Nhiên, đã lâu không gặp.”
Đôi má mẹ chồng ửng lên một vệt đỏ hồng, chỉ về phía ta: “Đây là con dâu cũ của ta.”
Vị nam nhân trung niên kéo nhẹ thanh niên bên cạnh: “Đây là khuyển tử (con trai) của ta, Tiêu Kinh Hành.”
Tiêu Kinh Hành dù miệng bảo không muốn xem mắt, nhưng lúc này vẫn quy củ hành lễ với ta: “Ra mắt cô nương.”
Chúng ta cùng ngẩng đầu lên, bốn mắt nhìn nhau.
Hử?
Người này trông quen quen.
Chàng chằm chằm nhìn khuôn mặt ta, sau vài nhịp thở, chàng liếc sang mẹ chồng, rồi lại nhìn ta.
Giọng chàng run rẩy: “Tống Thời Oản, nàng hòa ly rồi sao?”
“Từ lúc nào vậy?”
Mặt ta đỏ bừng bừng, nhỏ giọng đáp: “Hôm… hôm qua…”
Ta đã bảo mà, hôm qua mới hòa ly, hôm nay đi xem mắt ngay quả thật là hơi vội.
Không ngờ Tiêu Kinh Hành lại kích động đến mức mặt mũi đỏ bừng, đưa tay nắm chặt lấy cổ tay ta: “Thì ra là thế.”
“Ta biết ngay mà, nếu nàng hòa ly, sao ta lại không biết cơ chứ.”
“Hôm qua đã hòa ly, sao hôm qua không đi xem mắt luôn mà phải kéo dài tới tận hôm nay?”
Hả?
Ta ngơ ngác, phản xạ có điều kiện rút tay mình về.
Chàng vội vàng buông ra, mặt đỏ bừng như mông khỉ trên núi: “Xin lỗi, ta… ta kích động quá.”
Nói xong, chàng quay sang nhìn phụ thân mình, Tiêu Uyên Nhạc: “Phụ thân, chừng nào thì con và Thời Oản có thể thành thân ạ?”
“Trong tháng này có kịp không?”
12
???
Tiêu Uyên Nhạc giáng một cú vỗ thật mạnh vào lưng con trai mình.
Ném cho chàng một cái liếc sắc lẹm, nghiến răng nói: “Con ngồi xuống nói chuyện tử tế cho ta.”
“Bớt giở trò tâm cơ đi.”
Tiêu Kinh Hành vội vàng ngồi xuống.
Thấy ly trà trước mặt ta trống không, chàng vô cùng ân cần rót thêm nước cho ta.
Không biết có phải vì quá kích động hay không mà tay cầm ấm trà cứ run lẩy bẩy, nước trà sánh ra ngoài một ít.
Chàng lại cuống cuồng lấy giẻ lau.
Kết quả luống cuống tay chân làm đổ luôn cả chén trà, nước trà men theo mép bàn chực hắt thẳng lên người ta.
Chàng nhanh trí, dùng sức nghiêng cả mặt bàn đi.
Dòng nước trà đổi hướng, đổ ụp hết lên bộ quần áo mới của hai cha con họ.
Khóe miệng Tiêu Uyên Nhạc giật giật, nắm đấm siết chặt, túm lấy cánh tay Tiêu Kinh Hành: “Con ra ngoài với ta một lát.”
Nhìn bộ dạng này, chắc chắn là lôi ra ngoài đánh đòn rồi.
Ta vân vê khăn tay, nhỏ giọng nói: “Tiêu thúc thúc, không sao đâu ạ.”
“Tiêu công tử đã có người trong lòng, Tiêu thúc thúc không cần phải ép buộc huynh ấy.”
“Cháu biết bản thân dung mạo bình thường, cũng chẳng có tài nghệ gì xuất chúng, lại còn là gái đã qua một đời chồng.” Ta bình thản nhìn Tiêu Kinh Hành, “Tiêu công tử có thể trực tiếp từ chối, không cần phải dùng cách này.”
Tiêu Kinh Hành vung tay hất tay phụ thân ra, phóng vọt đến trước mặt ta, gấp gáp đến mức đầu đầy mồ hôi.
“Ta không hề trêu cợt nàng, ta chỉ là quá căng thẳng thôi.”
“Người trong lòng của ta chính là nàng!”
“Ta thực sự muốn cưới nàng.”
“Ta đã muốn cưới nàng từ lâu rồi, nhưng trước kia nàng đã có phu quân, ta không tiện quấy rầy, nên chỉ âm thầm dõi theo nàng thôi.”
Chàng ghé sát mặt vào gần hơn, đôi mắt đen láy nhìn chòng chọc vào ta: “Nàng nhìn kỹ ta xem, nàng thật sự không nhớ ta sao?”
“Hai năm trước bên bờ sông Cẩm Xuyên ở phía Đông thành, nàng từng cứu một người…”
Á!
Là chàng!
Thảo nào vừa nãy ta cứ thấy quen quen.
Đó là năm đầu tiên ta gả cho Triệu Lăng Xuyên.
Cuối năm phải đến trang viên thu tô, tiện thể gặp gỡ các tá điền, tặng họ chút đồ đạc mừng năm mới.
Mẹ chồng có ý muốn rèn giũa ta, cộng thêm điền trang thì nhiều, nên hai mẹ con chia nhau ra xử lý.
Lúc ta lo liệu xong xuôi trở về thành thì trời đã tối sầm.
Bên dòng Cẩm Xuyên, ta bắt gặp hai tên hầu cận đang đặt một nam nhân ướt sũng vắt ngang trên lưng ngựa.
Thúc ngựa chạy xóc nảy để ép nước trong người hắn ra.
Vừa khóc vừa liên tục đưa tay sờ lên mũi nam nhân kia.
Trên người nam nhân còn có vết thương do trúng tên.
Nhìn qua là biết bị người ta bắn bị thương rồi ngã xuống nước, giờ đã tắt thở.
Hai tên hầu cận vừa gào gọi chủ tử vừa khóc lóc thảm thiết.
Ta chần chừ vài giây, cuối cùng vẫn bước xuống xe ngựa.
Sắc mặt nam nhân tái nhợt, đã không còn hơi thở nữa.
Mẹ chồng từng dạy ta một phương pháp cứu người chết đuối rất kỳ lạ – hô hấp nhân tạo.
Ta từng tận mắt thấy bà dùng cách này cứu sống một tỳ nữ trong nhà vô ý ngã xuống nước đã tắt thở.
Ta dùng lời nói hướng dẫn hai tên hầu cận, bảo họ làm theo cách đó để cứu người.
Nhưng bọn họ lóng ngóng làm mãi không xong.
Chaporia
Bình Luận (0)