Mẹ chồng từng nói, dùng cách này cứu người thì phải càng nhanh càng tốt.

Ta thấy nam nhân mặt mũi tuấn tú, không biết là con trai nhà ai, phu quân nhà ai.

Hai tên hầu cận kia cũng có dáng vẻ chính trực.

Ta lập tức bảo họ cõng người lên xe ngựa, bất chấp nam nữ thụ thụ bất thân, đích thân ra tay.

Một tay ép ngực nam nhân, miệng thì liên tục hà hơi thổi ngạt cho hắn.

Giữa trời đông giá rét mà ta mệt đến mức vã mồ hôi hột.

Ép liên tục suốt một khắc đồng hồ (15 phút), nam nhân bỗng ho khan một tiếng.

Sống lại rồi!

Ta mừng rỡ khôn xiết.

Nam nhân ướt sũng người, ta dứt khoát làm người tốt làm cho trót, chở hắn một mạch đến tận cổng thành.

Lúc sắp chia tay, hắn khôi phục được chút sức lực, thều thào hỏi ta: “Không biết nàng là cô nương nhà ai.”

“Ta đã làm hủy hoại sự trong sạch của cô nương, ngày sau, chắc chắn… chắc chắn sẽ đến cửa cầu hôn.”

13

Ta sợ hãi nhảy dựng lên.

“Không không không, không cần phải lấy oán báo ân như vậy.”

“Ta đã có phu quân, tình cảm hai vợ chồng rất tốt, tuyệt đối không cần ngươi lấy thân báo đáp để trả ơn đâu.”

“Chuyện ngày hôm nay, ta không mong cầu bất cứ sự báo đáp nào.”

Sắp đến cổng thành thì có người ra đón hắn.

Ta vội vã đuổi hắn xuống xe ngựa, không quên căn dặn: “Tuyệt đối đừng tìm đến báo đáp ân cứu mạng làm gì, nếu sau này có gặp lại, cũng xin cứ coi như không quen biết ta.”

Ta là nữ nhân đã có phu quân, lại tiếp xúc thân mật với nam nhân xa lạ như vậy.

Dù là kế quyền nghi để cứu người, nhưng nếu bị người ta biết được, e là danh tiết cũng mất sạch.

Về đến nhà, ta liền đem chuyện này kể với mẹ chồng.

May mà mẹ chồng không trách móc, lại còn khen ta làm tốt.

“Cứu một mạng người hơn xây bảy tòa tháp.”

“Đó chỉ là cách cứu người, chứ có phải chuyện dơ bẩn gì đâu.”

“Nhưng con dặn nam nhân đó đừng tìm con là đúng đấy, tránh để lời ra tiếng vào phiền phức.”

Ta nơm nớp lo sợ suốt một tháng trời, thấy quả thực không có ai tìm đến cửa hỏi thăm, ta mới dần dần an tâm.

Thời gian trôi qua, nếu hôm nay chàng không nhắc lại, ta đã ném chuyện này ra sau đầu từ lâu rồi.

Không ngờ người đến xem mắt, lại chính là chàng.

Ta nhất thời không biết phải nói gì.

Đúng lúc đó, có người gõ cửa nhã gian.

Giọng điệu lén lút như ăn trộm: “Chủ tử, chủ tử, thuộc hạ có chuyện tày đình muốn bẩm báo.”

Tiêu Kinh Hành đáp: “Lát nữa nói.”

“Không đợi được đâu ạ!” Tên thuộc hạ cách một cánh cửa gấp gáp nói, “Chủ tử vẫn luôn sai tiểu nhân cho người theo dõi bên phía Triệu thiếu phu nhân.

“Sáng nay người bên dưới mới báo về, Tống cô nương hôm qua đã hòa ly rồi.”

“Vốn là hỷ sự lớn bằng trời, thế mà sáng sớm nay Tống cô nương đã ra ngoài xem mắt mất rồi.”

“Chủ tử mà không nhanh lên, lại bị người ta nẫng tay trên mất…”

Tên này mồm mép nhanh thoăn thoắt.

Tiêu Kinh Hành kéo cửa ra, vội vàng bịt miệng hắn lại.

Quay sang nhìn ta cười gượng: “Tuyệt, tuyệt đối không có ý giám sát nàng đâu.”

“Chỉ, chỉ là quan tâm xem tình cảm phu thê của các người có êm ấm không thôi.”

Tên thuộc hạ cũng nhìn thấy ta đang ngồi ngay ngắn ở bên trong.

Hai mắt hắn trợn trừng như ốc bươu, đảo qua đảo lại giữa ta và Tiêu Kinh Hành vài vòng, cuối cùng cũng hiểu ra tình huống trước mắt.

Hắn giật mạnh tay Tiêu Kinh Hành ra, gào to: “Tống cô nương, từ dạo nàng cứu mạng chủ tử nhà ta, ngài ấy đối với nàng tình sâu không đổi, thủ thân như ngọc.”

“Năm nay ngài ấy đã hai mươi tuổi rồi, mà vẫn còn là trai tân đó.”

“Nàng thương xót ngài ấy đi!”

Mặt Tiêu Kinh Hành đỏ rực như bốc cháy, vung chân đạp cho tên thuộc hạ một cú: “Ngươi ngậm miệng lại cho ta.”

Tên thuộc hạ kia đã đoán trước được, nghiêng người né đòn chí mạng này, rồi cong mông bỏ chạy biến.

Tiêu Kinh Hành mặt đỏ như gan lợn, chân tay lóng ngóng: “Nàng, nàng đừng nghe hắn nói hươu nói vượn.”

“Ta, ta có nghiên cứu sách vở mà…”

Tiêu Uyên Nhạc thở dài một hơi, giáng một bạt tai vào lưng chàng ra hiệu cho chàng ngậm miệng lại, rồi chân thành nói: “Tống cô nương, ta nghĩ đây chính là duyên phận rồi.”

“Hai năm trước khuyển tử bị người ta ám toán, nếu không nhờ có cô nương, e là ta và nó đã âm dương cách biệt.”

“Mạng của nó là do cô nương ban cho, nên nó dâng hiến nửa đời còn lại cho cô nương cũng là lẽ đương nhiên.”

“Ta xin đảm bảo với cô nương tại đây, nếu cô nương nguyện ý cùng mẫu thân gả vào Tiêu gia,”

“Sau này nếu nó dám làm chuyện có lỗi với cô nương, ta sẽ là người đầu tiên không tha cho nó.”

Tiêu Kinh Hành ấp úng: “Sao con lại làm chuyện có lỗi với nàng ấy được chứ?”

“Con muốn cưới nàng ấy muốn chết đi được.”

Chàng chìm đôi mắt đen láy sâu thẳm nhìn thẳng vào mắt ta, nghiêm túc nói: “Nàng là người duy nhất ta muốn cầu hôn, đời này kiếp này ta chỉ lấy một mình nàng, chúng ta cùng nhau bách niên giai lão được không?”

14

“Ta đã từng gả cho người khác, huynh không bận tâm sao?”

“Đều tại ta.” Chàng có vẻ ảo não, “Ta biết nàng quá muộn, mới để nàng bị gả cho kẻ khác.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...