20px

Chàng ôm chầm lấy ta lật người lại: “Đây là nàng tự nói đấy nhé.”

Ế.

Ta không có ý đó.

Ý ta là có thể đường hoàng nằm mơ rồi cơ mà.

Sao thể lực của chàng lại sung sức đến thế cơ chứ?

Ngày hôm sau ta ngủ mơ mơ màng màng, thấy chàng đang cầm một thứ gì đó giấu giấu giếm giếm.

Ta rón rén vòng ra sau lưng chàng, thừa lúc chàng không để ý liền giật lấy.

Thì ra là một chiếc túi thơm được khâu cực kỳ tỉ mỉ.

Chắc hẳn là ả đàn bà nào đó tặng, sợ bị ta nhìn thấy sẽ tức giận đây mà.

Ta đang định buông mấy lời chua ngoa ghen tuông, thì chợt nhận ra đường kim mũi chỉ trên chiếc túi này trông rất quen mắt.

19

Hình như…

Là do ta thêu.

Ta mờ mịt nhìn Tiêu Kinh Hành.

Mặt chàng đỏ ửng: “Có lần Triệu Lăng Xuyên đến chỗ ta uống rượu, bỏ quên chiếc túi thơm này lại.”

“Sau đó hắn cũng không tìm, ta… ta liền không trả lại cho hắn nữa.”

“Trên túi không có thêu tên,” Giọng chàng càng lúc càng trầm, “có đôi lúc ta tự huyễn hoặc bản thân, tưởng tượng chiếc túi thơm này là do nàng tặng ta.”

“Ta giống hệt một gã hề, lén lút dòm ngó tình ý nàng dành cho hắn, ảo tưởng có một ngày mình cũng sẽ có được những thứ này.”

“Xin lỗi nàng.”

“Ta thật đê tiện.”

Ta ném luôn chiếc túi thơm ra hồ sen ngoài cửa sổ.

Kiễng chân lên, ôm lấy mặt chàng nhẹ nhàng hôn xuống: “Hôm nào rảnh ta sẽ thêu cho chàng một cái khác.”

“Không!”

“Thêu mười cái, cái nào cũng có tên hai đứa mình trên đó.”

Tiêu Kinh Hành kích động ôm bổng ta lên: “Thật sao?”

“Thời Oản, ta muốn…”

Ta vội đưa tay chặn trước ngực chàng: “Không, chàng không muốn!”

“Mặt trời lên cao bằng con sào rồi, chúng ta phải đi kính trà công công và bà mẫu rồi.”

Dù vậy chúng ta vẫn đến quá sớm.

Đợi đến gần nửa canh giờ, mẹ chồng mới vừa xoa thắt lưng vừa bước ra.

Bà nhe răng nhăn mặt: “Cái thân già này của ta, đúng là…”

“Nhà chúng ta cũng chẳng có người ngoài, sau này mấy cái chuyện thỉnh an sớm tối này miễn đi nhé.”

Tân công công thì lại vô cùng hăng hái phong độ.

Hai cha con đúng là chung một giuộc.

Thật hết nói nổi!

Công công và phu quân cây to đón gió.

Có người dâng tấu vạch tội họ, bảo rằng họ cậy quyền cướp đoạt vợ của người khác, làm ầm ĩ lên tận trước mặt bệ hạ.

Bệ hạ gọi tay ngự sử đó vào chửi cho một trận té tát.

“Chuyện rách việc của hai cha con Tiêu gia, chẳng lẽ Trẫm lại không biết chắc?”

“Năm xưa Trẫm định ban hôn cho Tiêu Uyên Nhạc, hắn bảo sau khi chính thê qua đời, hắn quả thực có người trong lòng, nhưng nữ tử đó đã thành thân, hắn không tiện quấy rầy.

“Sau này Trẫm lại định ban hôn cho con trai hắn là Tiêu Kinh Hành, hắn lại bảo người hắn thích cũng là vợ người ta, suýt nữa thì làm Trẫm tức chết!”

“Hai cha con nhà bọn họ mà có ý định chiếm đoạt vợ của cấp dưới, thì có cần phải chờ ròng rã bao nhiêu năm thế không.”

“Tiêu Uyên Nhạc sống sờ sờ từ một thiếu niên anh dũng hăng hái chờ đến tận lúc hai bên thái dương điểm bạc.”

“Mạng của Tiêu Kinh Hành thì tốt hơn cha nó một chút.”

“Trẫm còn phải trông cậy vào hai cha con họ dẫn quân giết giặc nữa, các ngươi bớt làm loạn vô cớ đi.”

Mẹ chồng kể, bà gặp Tiêu phụ thân trước khi thành thân.

Khi đó Tiêu phụ thân vẫn còn là một thiếu tướng quân.

Giao tranh với quân Bắc Địch, liên tiếp chịu thất bại.

Quân Bắc Địch vóc dáng cao to vạm vỡ, da dày thịt béo, cho dù bị thương cũng rất nhanh lành, sức chiến đấu mạnh hơn quân ta gấp bội.

Mẹ chồng đã hiến kế, đem toàn bộ cung tên ngâm vào nước muối cho rỉ sét thật nhanh, trước khi ra trận chỉ mài nhọn đầu mũi tên.

Mũi tên cắm vào cơ thể, mang theo phần đuôi dính đầy gỉ sét ghim sâu vào da thịt kẻ thù.

Dù có nhổ được mũi tên ra, thì vết thương cũng đã bị gỉ sét xâm nhập, rất dễ mắc bệnh uốn ván, một căn bệnh kỳ lạ mà ta chưa từng nghe tên.

Tỷ lệ tử vong cực kỳ cao.

Mẹ chồng còn bày cách cho Tiêu phụ thân lấy vôi sống nghiền mịn cho vào hũ đất sét, dùng máy bắn đá ném thẳng vào đội hình địch, vôi gặp nước sẽ sinh nhiệt, bụi vôi xộc vào làm cay mắt sặc cổ họng, có thể giáng đòn chí mạng vào quân thù.

Rồi còn mấy phương pháp như dùng phân ủ lên men sinh ra khí, tạo tiếng nổ gây thương vong cho quân địch.

Tiêu phụ thân áp dụng mưu kế của mẹ chồng, đánh thắng giòn giã.

Muốn tạ ơn mẹ chồng, nhưng bà đã theo gia đình buôn bán rời khỏi phương Bắc, đi tới kinh thành.

Đợi đến khi chiến sự bình định, ông tìm được mẹ chồng định đến cửa cầu hôn thì bà đã nhận lời gả vào Triệu gia rồi.

Đây cũng là điều khiến ta tò mò nhất.

“Mẫu thân, năm xưa tại sao người lại gả cho Triệu Thanh Cấu?”

Ánh mắt mẹ chồng xa xăm: “Thực ra ta không phải là người ở thế giới này.”

“Trước khi đến đây, ta từng có một đứa con trai hai tuổi.”

“Thằng bé bị bệnh rồi qua đời, ta nhất thời không nghĩ thông, định đi theo thằng bé nên mới tới nơi này.”

“Lúc đó khi nhìn thấy Triệu Lăng Xuyên, ta cứ ngỡ như đang nhìn thấy đứa con chết yểu của mình.”

Thì ra là thế.

Nói là bị Triệu Thanh Cấu làm cho cảm động, chi bằng nói là mủi lòng trước một đứa trẻ hai tuổi.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...