20px

Chỉ là Triệu Lăng Xuyên đã phụ tấm lòng từ mẫu ấy.

Ta nghĩ, chắc là do gien di truyền, giống như mẹ chồng thường nói.

Thượng bất chính hạ tắc loạn.

Triệu Thanh Cấu chẳng phải thứ tốt đẹp gì, nên con trai ông ta là Triệu Lăng Xuyên khi ở cạnh mẹ chồng thì ngoan ngoãn, vừa đi tòng quân theo ông ta ba năm đã lộ rõ bản chất.

Mẹ chồng cũng không phải sinh ra đã kiên cường và quyết đoán như vậy.

Là vì đã từng chết một lần, nên vạn sự đều nhìn thấu, không nể nang ai, có gì thì chiến luôn, mới trở thành một nữ trung hào kiệt cuốn hút như bây giờ.

Ta rúc vào lòng mẹ chồng cọ cọ: “Chắc chắn là người nhận nhầm người rồi.”

“Con mới chính là đứa con đã mất của người đầu thai chuyển thế đây, con biến thành thân nữ nên người mới không nhận ra con thôi.”

Mẹ chồng bật cười.

“Đúng thế, ta cũng nghĩ vậy!”

“Con mới là con của ta, là đứa con gái ngoan ngoãn sẽ làm bạn với ta cả đời này!”

20

Thành thân được vài ngày, Khâm Thiên Giám dạ quan tinh tượng (xem sao ban đêm).

Nói rằng Thái Vi Tây Đại Tinh tỏa sáng rực rỡ khác thường, chiếu sáng cả Tử Vi Thiên Cung đang ảm đạm.

Lần này thái hậu nói không chừng có thể phùng hung hóa cát.

Ba ngày sau, thái hậu từ từ tỉnh lại, ăn được nửa bát nước cơm, từ đó về sau sức khỏe ngày một tốt lên.

Một tháng sau, bà đã có thể xuống giường đi lại.

Thái Vi Tây Đại Tinh chủ về tướng soái đương triều.

Người được nhắc đến chính là Tiêu phụ thân.

Tiêu phụ thân có hỷ sự, xua tan được vận rủi của thái hậu, thái hậu mới có thể chuyển nguy thành an.

Mẹ chồng bảo Khâm Thiên Giám toàn nói nhảm.

Nhưng bệ hạ lại tin sái cổ, ban thưởng vô số kỳ trân dị bảo.

Thậm chí còn phong mẹ chồng ta làm Nhất phẩm Cáo mệnh phu nhân, ngay cả ta cũng thơm lây được thưởng không ít.

Ngày hôm đó, chúng ta vào hoàng cung để tạ ơn bệ hạ.

Gặp được Liễu Nhiên thiền sư.

Bệ hạ triệu ông vào cung giảng kinh, cầu phúc cho thái hậu.

Ông nhìn thấy sợi dây đỏ trên tay ta, rồi nhìn kỹ lại khuôn mặt ta, hiền hòa cười nói: “A di đà phật.”

“Chính duyên của nữ thí chủ, quả nhiên vẫn là Tiêu tiểu tướng quân.”

Hả??

“Nữ thí chủ không nhớ bần tăng sao?”

“Năm thí chủ sáu tuổi từng theo cha mẹ lên chùa dâng hương lễ Phật…”

Được ông nhắc, ta mới nhớ ra.

Lúc đó cha mẹ vẫn còn, dẫn ta lên chùa lễ Phật.

Gặp gỡ Liễu Nhiên đại sư.

Đại sư tặng ta một sợi dây đỏ, nói đây là dây tơ hồng nhân duyên của ta, sẽ giúp ta tìm được phu quân gắn bó trọn đời.

Cha mẹ cảm tạ, thành tâm nhận lấy.

Lúc đó ta đã định sẵn hôn sự, họ vốn định sau này đem tặng cho Triệu gia làm tín vật, coi như là nhân duyên trời định.

Nhưng sợi dây đỏ đó đeo vào cổ tay ta bị rộng, ta vô ý làm tuột lúc nào không hay, tìm mãi không thấy.

Vạn vạn không ngờ, sau này lại bị Tiêu Kinh Hành nhặt được.

Chàng thấy thú vị, tùy tiện đeo vào tay, bị Liễu Nhiên đại sư nhìn thấy.

Nói rằng sợi dây tơ hồng này sẽ giúp chàng tìm được người vợ định mệnh.

Chàng chẳng thèm để tâm.

Nhưng mẫu thân chàng bắt chàng phải đeo cẩn thận.

Chẳng bao lâu sau, Tướng quân phu nhân vì bạo bệnh mà qua đời.

Tiêu Kinh Hành liền trân trọng đeo sợi dây đó trên tay suốt nhiều năm không rời, mãi cho đến khi ta đòi mất.

Tiêu Kinh Hành nắm chặt lấy tay ta, cười còn rạng rỡ hơn cả hoa cỏ mùa xuân.

“Đúng vậy!”

“Nhiều năm trước đã được định sẵn, ta mới chính là phu quân định mệnh của nàng!”

Mẹ chồng sau khi biết chuyện này cũng kinh ngạc không thôi.

“Có lẽ trên đời này thực sự có cái gọi là mệnh trung chú định.”

“Nếu không sao ta lại xuất hiện ở đây?”

Đúng vậy!

Trên đời này chắc hẳn có rất nhiều chuyện mà cái gọi là “khoa học” trong miệng mẹ chồng không thể giải thích được.

Vì vậy.

Việc bà xuất hiện ở đây là số mệnh đã định.

Sẽ trở thành mẹ của ta.

Và việc ta trở thành thê tử của Tiêu Kinh Hành cũng là số mệnh đã định.

Phần kết

Sau khi kết hôn được nửa năm, có một chuyện xảy ra.

Lý thừa tướng đương triều và vài vị trọng thần bỗng nhiên đồng loạt trúng kịch độc, tính mạng ngàn cân treo sợi tóc.

Họ đều là những công thần rường cột của triều đình.

Nếu đồng loạt bỏ mạng, e là cả triều đường sẽ rơi vào vòng hỗn loạn.

Đặc biệt là Lý thừa tướng.

Phu quân và công công xông pha giết giặc nơi tiền tuyến, may nhờ có ông ấy ở hậu phương dốc sức điều phối, đảm bảo nguồn cung cấp lương thảo và vũ khí.

Phối hợp với công công vô cùng ăn ý.

Nếu ông ấy ngã xuống phải thay bằng người khác, thì chẳng biết cảnh tượng sẽ khốn đốn nhường nào.

Chuyện tày trời xảy ra ngay dưới chân thiên tử, bệ hạ phẫn nộ vô cùng.

Một mặt lệnh cho Thái y viện mau chóng cứu người, mặt khác giao cho Đại Lý Tự điều tra rõ ngọn ngành.

May mắn là mẹ chồng kiến thức rộng rãi, nhận ra loại độc này xuất phát từ Bắc Địch.

Năm xưa bà theo cha mẹ đi du ngoạn, từng chạm trán một quý tộc Bắc Địch.

Hai bên đánh cuộc.

Cuối cùng đối phương thua, đưa cho bà một lọ độc dược, nói rằng có thể lấy mạng của bất cứ ai trong thiên hạ.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...